Truyện ngắn Mực Tím: Yểu điệu quân tử

(MT 29 - 05/08/2022 10:57)

Đông Tử là đại tiểu thư của võ đường Lưu gia - một võ đường dạy võ thuật cũng đồng thời là bảo tiêu cục phụ trách vận chuyển, bảo vệ hàng hóa và khách hàng.

Cách đây mười ngày, Đông Tử và các bảo tiêu Lưu gia nhận bảo vệ một khách hàng đi từ huyện Vĩnh Phúc đến huyện Lạc Đồ. Người khách tên Tuyết Hoa Phi Vũ, là một đại mĩ nhân dáng người cao ráo, sắc diện như hoa.

Thấy trên tóc cài hoa và tai đeo khuyên, Đông Tử phỏng đoán người khách là nữ nhân. Trong suốt mười ngày, mĩ nhân này không hề đính chính mình là nam hay nữ. Trên đường, cả hai rơi vào vòng tấn công của một dị nhân tên Hoán Diện Nhân, người muốn cướp gương mặt của Tuyết Hoa Phi Vũ để gắn vào mặt mình, và được một thiếu hiệp tên Lý Minh Lâm bảo vệ.

…Hoán Diện Nhân tung chưởng. Lý Minh Lâm đỡ chiêu, Tuyết Hoa Phi Vũ bị kẹt giữa hai đại cao thủ giao đấu. Lý Minh Lâm vận phong cầu lực chắn đòn tấn công của Hoán Diện Nhân, Đông Tử chỉ kịp thấy Tuyết Hoa Phi Vũ bị nâng bổng lên cao, bên dưới là dòng thác cao hun hút, Đông Tử không kịp nghĩ ngợi nhiều, phóng lên ôm chầm lấy Tuyết Hoa Phi Vũ dùng thân bảo vệ cho nàng.

Cả hai cùng rơi xuống thác. Đông Tử lờ mờ tỉnh giấc thấy mình được dòng nước cuốn vào bãi đá cuội. Cả người ướt sũng nước, lạnh thấu xương. Đông Tử dáo dác nhìn quanh, may mắn thấy Tuyết Hoa Phi Vũ cũng nằm gần đó bất động như một tấm vải ướt, vội bò lại gần.

Cả hai đang ở dưới hạ nguồn thác Tiên Thúc. Nước đổ ào ào, xung quanh không một bóng người. Nước lạnh căm căm. Không thấy Hoán Diện Nhân hay Lý Minh Lâm ở đâu, có lẽ hai cao thủ này đang truy đuổi đánh đấm giải quyết ân oán giang hồ với nhau.

Đông Tử có chút công lực nên vận công làm ấm người, nàng nhanh chóng hồi phục. Đông Tử lay gọi Tuyết Hoa Phi Vũ. Tuyết Hoa Phi Vũ không động đậy, mặt mày tái mét, cả người, tóc tai, mặt mũi, quần áo ướt như mảnh giấy bị dầm trong mưa, nằm im bất tỉnh như thể đã chết rồi. Đông Tử nghiêng người ép tai lên ngực Tuyết Hoa Phi Vũ, nghe tiếng nhịp tim đứt đoạn, hơi thở cũng không còn.

“Tuyết Hoa tiểu thư, nàng không được chết!”. Đông Tử hoảng hốt vận công điều chỉnh kinh mạch cho Tuyết Hoa Phi Vũ, hòng tìm lại nhịp thở. Nhưng kinh mạch quá rời rạc, nguyên khí quá yếu. Lại có gì nghẽn chân khí. Không chừng ở dưới nước lạnh quá hay uống nước nhiều quá nên ngạt rồi.

Tuyết Hoa Phi Vũ bình thường đã rất yếu ớt, nay vừa gặp sang chấn diệt tộc rồi lại rơi xuống thác nước, hồn lìa khỏi xác. Nếu Tuyết Hoa Phi Vũ chết đi, Đông Tử cả đời sẽ ăn năn không yên. Đông Tử cuống quýt hết truyền nội lực đến xoa ấm tay và mặt nàng.

“Tuyết Hoa tiểu thư, cố lên… cố lên…”. Đông Tử lặp đi lặp lại.

Đông Tử nghiêng đầu nghe kĩ hơn, tim vẫn còn đập, nếu nhanh tay có thể cứu nàng khỏi cái chết cận kề.

Đến lúc gấp rút này không thể suy nghĩ nhiều, Đông Tử đưa tay lên ngực Tuyết Hoa Phi Vũ ép lấy ép để. Sờ soạng cuống quýt, lồng ngực Tuyết Hoa Phi Vũ vẫn lạnh cứng, nhịp tim vẫn ngắt quãng. Gương mặt vẫn trắng bệch và đôi môi tím tái mím chặt.

“Tuyết Hoa Phi Vũ, Tuyết Hoa Phi Vũ!”. Đông Tử gọi mấy lần, không thấy động tĩnh. “Muội muội tỉnh dậy đi, đừng chết mà”.

Cuối cùng, Đông Tử nghĩ ra một cách vốn đã nghe mách bảo từ xưa nhưng không biết có hiệu nghiệm hay chăng. Đông Tử bóp mũi và banh miệng Tuyết Hoa Phi Vũ ra xem ngạt nước có thể giải phóng theo không. Đông Tử nghiêng đầu, kề môi vào miệng Tuyết Hoa Phi Vũ thổi lấy thổi để.

Vẫn không thấy gì chuyển biến. Đông Tử không bỏ cuộc. Vừa nhấn ngực vừa hô hấp cho Tuyết Hoa Phi Vũ được một lúc, Đông Tử mới từ từ nhận ra đôi môi Tuyết Hoa Phi Vũ đang ấm dần và động đậy. Đôi mắt vẫn nhắm chặt nhưng hàng mi rậm hơi nhúc nhích, gương mặt Tuyết Hoa Phi Vũ đã thoáng chút hồng hào và đôi môi hơi run run, khóe môi vểnh nhấc nhẹ. Đông Tử có thể cảm nhận Tuyết Hoa Phi Vũ thở nhẹ nhàng trên môi mình. Dưới lòng bàn tay Đông Tử đang đặt trên ngực, nàng có thể nghe nhịp tim Tuyết Hoa Phi Vũ đập nhanh bất bình thường.

…Hiệu nghiệm rồi… may quá… Đông Tử thở hắt một tiếng.

Nãy giờ hoảng loạn, Đông Tử chỉ chú tâm làm thế nào để cứu Tuyết Hoa Phi Vũ, bây giờ Tuyết Hoa Phi Vũ đã có vẻ hồi tỉnh, Đông Tử mới nhẹ lòng một chút. Lúc này, Đông Tử bắt đầu chú ý những tiểu tiết xung quanh hai người. Đầu tiên phải nói đến vị trí, Đông Tử gần như nằm trên người Tuyết Hoa Phi Vũ, một tay đặt trên ngực nàng, một tay nâng lấy gương mặt. Môi hai người kề sát nhau. Về phần Tuyết Hoa Phi Vũ nằm dưới nhưng tay lại với lên giữ cánh tay Đông Tử.

Thứ hai, Tuyết Hoa Phi Vũ mở mắt, hai người nhìn thẳng vào nhau. Đông Tử chưa từng nhìn vào mắt ai trong khoảng cách gần như vậy. Ánh mắt Tuyết Hoa Phi Vũ như có nét hoan hỉ, hàng lông mi rợp còn ướt nước, màu mắt trong vắt phản chiếu những gợn mây hiếm hoi của bầu trời chớm xuân. Đông Tử không hiểu mình có lầm không nhưng hình như Tuyết Hoa Phi Vũ hơi nhổm đầu dậy và hôn vào môi Đông Tử.

Có thật Tuyết Hoa Phi Vũ vừa hôn Đông Tử không hay là đang bị co giật?

Đông Tử phân vân không rõ cảm giác vừa rồi là thế nào.

Thứ ba, nói đến cảm giác, ngoài cảm giác vừa bị hôn, kế đến phải nói đến cảm giác là lạ mà nãy giờ Đông Tử vì quá hoảng hốt nên không nhận ra…

Từ khi hồi cứu cho Tuyết Hoa Phi Vũ, Đông Tử loáng thoáng thấy có gì bất thường nhưng vì quá nóng vội không định hình là gì… đến bây giờ hoàn hồn nhìn lại mới hiểu: Do vội vã hô hấp và truyền lực cho Tuyết Hoa Phi Vũ, Đông Tử đã kéo toạc áo của Tuyết Hoa Phi Vũ. Lần đầu tiên nhìn thấy yết hầu của Tuyết Hoa Phi Vũ, nhất là khoảng cách gần, Đông Tử không thể không há hốc mồm. Đông Tử không tin vào mắt nên đưa tay dọc theo xương mặt rồi yết hầu của Tuyết Hoa Phi Vũ. Tay kia nãy giờ để trên ngực Tuyết Hoa Phi Vũ, sờ sờ nhấn nhấn. Cảm giác không hề lầm lẫn: Tuyết Hoa Phi Vũ không phải là nữ nhân!

Từ đầu, Đông Tử vẫn có chút lấn cấn về Tuyết Hoa Phi Vũ. Bây giờ, như có tiếng chuông bên tai, như đàn quạ đồng loạt xoạt cánh, như có chim cú sà xuống cắp con chuột chạy trước mặt mình. Tại sao gần hai tuần nay, Đông Tử có thể mù quáng như thế?

Tuyết Hoa Phi Vũ không phải mĩ nữ tư chất như nam nhân. Tuyết Hoa Phi Vũ đằng đằng là một nam nhân! Cơ thể hoàn toàn là nam. Mọi thứ rành rành hợp lí như ban ngày.

Chiều cao của Tuyết Hoa Phi Vũ là nam nhân mới có lí. Xương hàm của Tuyết Hoa Phi Vũ là nam nhân mới có lí. Vai và khung xương, giọng nói, khí chất, tác phong, y phục… tất cả phải là nam nhân mới có lí!

Vô lí chăng là tại sao đến lúc này Đông Tử mới phát hiện ra. Vô lí chăng là tại sao Tuyết Hoa Phi Vũ đeo khuyên tai? Vô lí chăng, tại sao một thời gian dài, Tuyết Hoa Phi Vũ lại trang điểm như nữ giới mới là chuyện không hiểu nổi! Tuyết Hoa Phi Vũ vẫn nằm yên, một tay giữ lấy cánh tay Đông Tử, tay kia đặt lên eo nàng. Đông Tử vùng dậy, không thốt nên lời. Đông Tử nhìn Tuyết Hoa Phi Vũ trân trối một hồi lâu. Cả hai cứ tròn mắt nhìn nhau. Mãi một lúc sau, Đông Tử mới hét lên tiếng dội vang trời đất.

TRỜI ƠI LÀ TRỜI ƠI!!!!!!!

Những suy nghĩ rào rào như thác bên tai Đông Tử và hình ảnh hai tuần qua như tên phóng vùn vụt qua đầu Đông Tử. Những đêm nằm ngủ cạnh nhau, bao ngày nắm tay nắm chân, vuốt tóc, sờ mặt… và vừa rồi, hai người còn môi giao môi bên bờ nước!

Tuyết Hoa Phi Vũ ngồi dậy, kéo áo rồi giơ hai tay che ngực:

“Đông Tử tỉ tỉ, có phải nàng vừa làm ô uế đời trai của ta!”.

Chiếc khuyên tai hình giọt nước của Tuyết Hoa Phi Vũ đong đưa, hắn chớp mắt, hất đầu cho những giọt nước chảy khỏi gương mặt mĩ miều. “Muội... là… là nam nhân…!!!!”. Đông Tử lắp bắp.

Những bụi cây phía sau hai người xào xạc lá. Quạ xoạc cánh bay, quạ thôi là quạ…

GIAO CHI

Bình luận