Truyện ngắn Mực Tím: Khi còn một vệt nắng

(MT 27 - 05/08/2022 10:56)

Kiên ngồi rất lâu trên chuyến xe bus số 15, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chỉ có dòng xe cộ thúc giục nhau bất chấp hôm nay là một sáng cuối tuần. Kiên nhủ thầm thật may vì cậu đã không đi xe máy ra đường ngày hôm nay, với tâm trạng như thế này, bết bát mồ hôi xô đẩy trong cái đống hỗn tạp trước mặt sẽ trở nên quá sức với cậu.

“Kiên nhạy cảm quá”, Lam thường hay nói vậy, nói nhiều là đằng khác. Hầu như mỗi khi Lam nhìn thẳng vào đôi mắt Kiên, Lam cũng đều cảm thán lên như thể đó là phát hiện mới mẻ nào đó.

Nhưng rồi, lần nào cũng như lần nào, Lam sẽ tự lẩm bẩm trả lời: “Thì cũng phải thôi, Kiên chụp ảnh đẹp vậy mà”. Kiên ước mình đã không lơ đễnh đến thế để nhớ ra mà hỏi Lam chuyện chụp ảnh đẹp và nhạy cảm thì có liên quan gì, ý Kiên là, cậu cần một lời giải thích hợp lí, dài dòng và đủ thuyết phục để cậu có thể gật gù và từ đó cứ thế tin vào lập luận của Lam. Nhưng Kiên hoặc vì ham vui, hoặc vì sợ câu trả lời, nên cuối cùng cho đến giờ, cậu vẫn chưa hiểu tại sao, như thế nào, và để làm gì… tất cả những thắc mắc có thể nảy sinh từ câu nhận xét vu vơ của cô bạn.

* * *

Chuyến xe bus 15 là chuyến xe sinh ra để dành cho Kiên, cậu luôn đi đến ghế cuối và ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, nơi sẽ có một vệt nắng xiên xiên qua nửa khuôn mặt và cổ Kiên. Cái nắng nhiệt đới ấm áp, râm ran vỗ về khuôn mặt vốn đã rám nắng của Kiên, nhìn thật không chút nào ăn khớp với sự nhạy cảm Lam thường luôn khiến Lam ngạc nhiên ấy. Kiên thích nghĩ về những luồng sáng tự nhiên như vậy, tưởng tượng chúng trong một khung hình, rồi từ khi quen Lam, thì Kiên sẽ hình dung cả Lam trong những khung hình như vậy.

“Lam hãy ngồi vào đúng vị trí này đi, ánh sáng đẹp quá”.

Lam sẽ nhăn nhó tỏ vẻ khó chịu, trước khi quen Kiên thì Lam không mê nắng, có lẽ giống mọi cô gái thành phố sợ da ngăm khác. Nhưng rồi Kiên đã thấy có sự thay đổi, bằng chứng là cô gái sẽ vẫn dịch người vào vị trí ghế như Kiên bảo, chỉ vậy thôi, hai kẻ nhìn nhau, không có bức ảnh nào được chụp. Vì đó là giao hẹn của hai người. Cả hai đều mê máy ảnh phim và quen nhau sau khi Lam nhắn tin trên Instagram về một bức ảnh Kiên chụp ở Bảo Lộc. Lam nói rằng đây chính là con dốc nhà ông bà ngoại mình, và để chứng minh cô nàng không phải kiểu rỗi việc mà vu vơ bịa chuyện để có cớ nhắn tin cho người lạ, Lam gửi kèm bức ảnh con dốc có bụi hoa mimosa vàng óng ánh trong ánh nắng chiều muộn. Sau đó Kiên và Lam trao đổi nhiều hơn về kĩ thuật nhiếp ảnh, rồi nhận ra có thể hai đứa đã từng chạm mặt ở một quán cà phê kiêm cửa tiệm bán máy ảnh phim cũ tên Lert’s. Hai người chỉ gặp nhau khi một buổi chiều cả hai chạm mặt nhau ở cửa tiệm ấy một cách hoàn toàn tình cờ. Vậy là sau đó, giao kèo không chụp ảnh nhau ra đời.

“Lam hãy ngồi vào đúng vị trí này đi, ánh sáng đẹp quá”.

Kiên giật mình nhìn sang bên cạnh, chỗ ngồi trống trơn. Ánh sáng vẫn rất đẹp, thực ra việc có hay không có Lam ngồi bên cạnh trên chuyến xe bus 15 cũng không quá khác biệt. Khác biệt duy nhất là giờ cô gái ấy đã trở thành sinh viên chính thức khoa nhiếp ảnh ở một trường nghệ thuật danh tiếng ở Hamburg, miền bắc nước Đức. Còn Kiên, thì vẫn ngồi đây, quan sát những thứ ánh sáng đời thường bủa vây, tự hỏi rốt cuộc sự nặng trĩu này là do nhớ Lam, hay do ghen tị.

Cậu không mang máy ảnh theo, Kiên đã ngừng chụp ảnh trong nhiều tuần, những ngày này cậu hay đi bơi, ra công viên, và đọc sách rất nhiều. Năm Gap Year chỉ vừa mới bắt đầu, mà Kiên có cảm giác hàng tháng trời đã trôi qua.

Tất cả những dự định về một năm Gap Year: rằng Kiên sẽ đi chụp ảnh hàng ngày, sẽ học thêm về tráng ảnh, sẽ tìm kiếm những cơ hội học bổng về nhiếp ảnh ở nước ngoài, sẽ bắt đầu những chuyến đi mơ ước bằng xe máy về Mê Kông hay lên Buôn Ma Thuột… tất cả đang chỉ dừng lại là những ghi chép trong cuốn sổ bỏ xó trên bàn. Kiên chững lại, tê liệt trong lớp bong bóng bao quanh không ai có thể chạm đến.

* * *

Anh Phong ngẩng lên mỉm cười khi Kiên đẩy cửa bước vào.

“Anh tưởng em chẳng thèm đến đây nữa, mấy tuần rồi đấy!”.

Kiên nhoẻn cười, đúng là Kiên cũng không định đến đây hôm nay, nhưng mọi chuyện cứ thế diễn ra như quán tính, Kiên đi bơi rồi về nhà sửa soạn đồ cho vào ba lô, một cuốn sách mỏng của nhà văn Đức Patrick Suskind, một chai nước lớn và miếng vải mỏng để kê đầu ở công viên.

Nhưng trên xe bus số 15, khi suy nghĩ về Lam ở Hamburg và cảm giác “ghen tị” trào lên trong cuống họng, Kiên nhảy xuống trạm gần đó. Cậu nghĩ đi bộ một chút sẽ khiến mình cảm thấy khá hơn. Rốt cục khi ngẩng lên, Kiên đã đứng trước cửa tiệm của anh Phong - nơi Kiên đụng mặt Lam lần đầu tiên.

“Em không mang phim đến tráng à?”.

“Em còn chưa chụp xong hết cuộn đó nữa ạ. Em ngưng chụp ảnh một thời gian”.

Anh Phong ậm ừ, bận rộn chế cà phê cho vị khách nước ngoài vừa bước vào quán. Kiên lững thững bước về kệ đựng máy ảnh, có hàng trăm chiếc máy ảnh anh Phong thu thập bao năm trời ở đây, từ những chiếc máy kiểu cũ từ thập kỉ 60 cho đến đời máy phim tự động từ những năm 2000. Kiên nhớ ngày đầu tiên có dũng cảm bước vào cửa hàng của anh Phong, trút hết vốn liếng từ công việc gia sư cho nhóc em họ để mua chiếc máy ảnh đầu tiên và cũng là duy nhất của mình.

“Anh Phong, hay là em bỏ chụp ảnh nhé?”.

“Em đang hỏi ý kiến của anh đấy hả?”.

“Ý em là, có vẻ như em không hợp với việc chụp ảnh lắm. Lam thì hợp, em nghĩ vậy”.

Anh Phong rướn đôi lông mày rậm lên nhìn Kiên, chờ đợi. Nhưng Kiên không còn gì để nói thêm. Kiên không biết mình đang nghĩ cái gì nữa. Anh Phong với mở ngăn kéo, lấy cuộn phim âm bản đưa cho cậu.

“Lam đi gấp nên không kịp đến lấy phim âm bản. Cô bé viết mail nói em đến thì đưa em. Hai đứa này thiệt tình, nghỉ nói chuyện với nhau luôn hả?”.

“Đâu có, vẫn nói chuyện mà anh?”.

“Thế sao cô bé đó bảo đưa em? Mà thôi em cầm về nhé, anh không nỡ vứt luôn, nhưng cũng chẳng biết làm gì với nó. Bản scan anh gửi Lam rồi”.

* * *

Sau khi Lam đi Đức, hai đứa vẫn thỉnh thoảng trao đổi thông tin, dù không còn nói nhiều quá về nhiếp ảnh. Mà giữa Kiên và Lam, nếu không nói về việc chụp ảnh thì cũng không có nhiều điều gì khác để nói.

“Cậu sẽ ghét tớ đúng không? Khi tớ đi Đức rồi”. - Lam hỏi Kiên, nhưng lại nhìn chăm chú vào chiếc máy ảnh của mình.

“Sao cậu lại nghĩ thế?”. Kiên rời mắt khỏi quyển sách đọc dở, có lẽ là một cuốn về nghệ thuật.

Lam nhún vai, ý nói chẳng vì một lí do cụ thể nào cả.

“Cậu đang hào hứng lắm phải không?”. Kiên buột miệng, giả vờ đó là một câu hỏi vu vơ khi Kiên đã quay trở lại với những trang sách.

Một khoảng lặng.

“Nói không hào hứng thì chắc là nói xạo đấy.

Tớ đã luôn rất chắc chắn về thứ mình theo đuổi, và đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu rồi”.

Câu nói ấy không hề nhắc đến Kiên. Nhưng cậu đã suy nghĩ rất nhiều về nó. Đúng là Kiên thích nhiếp ảnh, nhưng chưa bao giờ chắc chắn đó có thể sẽ trở thành con đường lâu dài. Và thế là thay vì tập trung vào nhiếp ảnh như Lam, cậu lao vào ôn thi và đỗ đại học ngành tài chính, để rồi sau một kì học chật vật vì không phù hợp, cậu bỏ ngang. Còn Lam thì đã không còn ở thành phố này.

Kiên ngồi nhìn về hồ nước, những vạt nắng cuối ngày phản chiếu lấp lánh như tráng gương mặt hồ. Tiếng trẻ con nô đùa đâu đó. Cậu không thể tập trung vào cuốn sách của Patrick Suskind được. Kiên lấy cuốn phim âm bản giơ lên xem, những tấm ảnh cuối cùng Lam chụp ở thành phố này dần hiện hình. Đến gần hết cuộn phim, Kiên bắt gặp chính mình trong đó, lưng dựa trễ nải vào cây, mắt cúi xuống chăm chú với cuốn sách.

Cậu bật cười, rút điện thoại tìm đến cửa sổ chat với Lam. “Cậu lật kèo nhé. Đã nói không ai chụp ảnh ai mà”. Vài phút trôi qua. Giờ này có khi Lam vẫn còn ngủ.

“Đừng trách tớ Kiên. Ánh sáng hôm đó đẹp quá mà”.

VÂN ANH

Bình luận