Trong năm có đi đâu cũng được nhưng tết là phải trở về nhà

(MTO 2 - 13/02/2018 12:21)

Cứ mỗi khi thấy dòng người tất bật chuẩn bị chào một năm mới lòng tôi lại cứ bồn chồn nôn nao muốn về quê biết chừng nào!

Những ngày cuối năm cứ tất bật, mọi người bận rộn sửa sang nhà cửa. Dạo quanh những con phố, các hẻm nhỏ, những con chợ, cửa hiệu nghẹt cứng cả người... Cứ mỗi khi thấy dòng người tất bật chuẩn bị chào một năm mới lòng tôi lại cứ bồn chồn nôn nao muốn về quê biết chừng nào!

Ra đường tiếng còi xe kêu ríu cả tai, khắp phố phường lố nhố những đèn, người qua lại vội vã đến mức chẳng thèm nhìn nhau cười một cái...Sài Gòn mấy ngày nay vội vã quá, chắc có lẽ trong ai cũng háo hức được về nhà sum vầy.

Còn khoảng một tuần nữa là Tết đến rồi! Lòng lại cứ như trẻ con, thấy tủi lòng khi giờ này mình vẫn còn loay hoay nơi xứ người. Tôi mong đợi ngày lên chuyến xe đò để kịp về quê ăn tết, nhớ đến không khí của gia đình trong những ngày áp tết. Cứ đến dịp cuối năm, cả nhà lại quay quần bên nhau, cùng bắt đầu dọn vệ sinh, trang hoàng nhà cửa,… Cả nhà lại quay quần bên mẹ, giúp mẹ làm những món ăn truyền thống của quê hương, nào mứt, nào củ hành củ kiệu, dưa muối thịt đông,…Cả nhà người gột cà rốt, đu đủ, người lột củ hành, củ kiệu cho đến khi nước mắt chảy ròng ròng, nhìn nhau bằng cả nụ cười của sự hạnh phúc. Thằng em vui tính của tôi lại ngân nga lên câu hát “ những giọt nước mắt lăng dài trên mi…” bằng giọng ca thần thánh, chim xa cá lặn của nó làm cả nhà phải phì cười thành tiếng.

Và rồi chuyến xe đò bắt đầu lăng bánh, chuyến xe đưa tôi trở về với quê nhà! Ngoài đường khắp phố phường được trang hoàng đẹp đẽ, những chợ hoa rực rỡ khoe sắc thắm với khúc hát Xuân ngân nga tràn về trên mọi nẻo đường về …Để rồi tôi nghe trong tim mình nhịp đập của nỗi nhớ nhà, nhớ người thân, nhớ quê hương thân yêu. Sắp sửa vài tiếng nữa thôi, tôi sẽ được gặp lại những người tôi yêu mến, nơi đó có mọi người đang dang rộng vòng tay chào đón đứa con xa nhà trở về. Tôi nghe đâu đó tiếng gọi thân thương của mẹ, nụ cười ấm áp của ba, tiếng cười khanh khách của đàn em chào đón tôi về nhà. Cái cảm giác của sự hạnh cứ ngập tràn trong tâm trí...

Mấy hôm trước mẹ có điện hỏi thăm khi nào tôi về. Mẹ bảo ở nhà mẹ chuẩn bị sẵn cả rồi, hôm qua mẹ với mấy đứa nhỏ đã phơi xong mẻ củ kiệu vừa kịp muối. Nhắc tới món củ kiệu dưa hành, tôi lại thấy thèm nơi đầu lưỡi, thèm cái vị chua chua ngọt ngọt nhai giòn rụm của củ cải, cà rốt, vị hăng hăng nơi sóng mũi của củ kiệu.

Trong trí nhớ của tôi những cái Tết trôi qua là gói gém biết bao kỉ niệm đẹp đẽ, nhất là bữa 30 tết, tôi cùng cả nhà quây quần bên nồi bánh chưng xanh, cả nhà vừa ngồi chờ bánh chín vừa ngồi kể nhau nghe những câu chuyện đã qua, những gì đã và chưa làm được...

Trong thời khắc giao thừa, cả nhà tôi cùng nắm tay nhau chào đón và cầu nguyện cho một năm mới tươi đẹp. Hương vị của ngày tết quê nhà, cái hương vị của tình thân xua đi cái giá lạnh của đêm đông lạnh lẽo, của cô đơn. Đêm giao thừa, tôi ngân nga giai điệu của ca khúc “Happy New Year” quen thuộc, nhảy múa, làm trò cùng với đàn em nhỏ.

“Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi nhà mỗi cảnh” nhưng không khí tết bao đời cũng giống nhau, đó là sự ấm áp hạnh phúc của niềm vui đoàn viên. Tết là một đoạn hồi ức hạnh phúc và ấm áp nhất mà chúng ta đi xa đều nhớ, đều mong đợi để trở về…Với riêng tôi, ngày Tết đơn giản là khoảng thời gian để người thân quay quần bên nhau, ngồi lại ôm ấp những kỉ niệm của một năm dài trôi qua, để tìm lại hương vị của Tết quê hương ấm áp bên người thân yêu.
UYỂN CẦM

Bình luận