Những "sự thật" về du học qua tâm sự của một du học sinh Nhật Bản

(MTO 1 - 04/01/2019 22:05)

Mới đây trên mạng xã hội, tâm sự của bạn Nguyễn Công Anh (một cựu du học sinh Nhật Bản) đã nhận được sự chú ý của cộng đồng mạng bởi lẽ mỗi dòng tâm sự của anh đều để lại nhiều cảm xúc trong lòng người đọc.

Chủ nhân bài viết chia sẻ: “Nhật Bản nghĩa là gì? Đêm ta lại trở về với ta. Bình lặng và không tô vẽ. Để rồi lại nhớ và nhớ một thời ta đã du học như thế. Là mỗi buổi sáng thức dậy tự hỏi mình đang ở đâu và sắp làm gì? Nhìn ra cửa sổ thấy sương lạnh buốt và biết mình có một ngày dài để chiến đấu. Nghe tiếng mình nhỏ nhẹ trong lòng: “Ráng lên nào, sống vì tương lai”. Là đeo ba lô trên lưng, hộc tốc chạy cho kịp tàu, đang lo kiểm tra đầu giờ mà đầu đang nghĩ chiều nay mấy giờ phải đi làm. Là bật khóc ở trong lòng, khi nghe thầy cô nói mà chẳng thể hiểu nổi, vẫn biết là trách mình khi trước ở nhà không chịu học thêm vốn từ, để bây giờ ân hận quá mà mắt thì cứ díp lại trong lớp học. Là 1h đêm mới về đến nhà, tắm vội vàng, nấu vội vàng, ăn vội vàng…Vậy mà cũng 3h đêm mới đi ngủ.

Là một buổi trưa học xong, vội vàng cập rập nuốt trôi miếng bánh, uống nhanh miếng nước để kịp giờ đi làm. Chạy kịp tàu rồi ta chợt nghĩ thế nào là đủ? Chỉ thấy như mình đang sống tạm, sống cho, sống hộ…để sau này được sống đủ? Rồi nghe thấp thoáng đâu đó du học sinh đột qụy vì làm việc quá sức, mà đau đớn lòng. Rồi sợ, sợ mình cũng bị như thế thì hoàn cảnh sẽ như thế nào. Là nhớ cơm trắng với cà, nhớ bát canh cua mẹ nấu. Chỉ tiếc khi ở nhà, mẹ có nấu đơn giản, mâm cơm không có gì thì chê bai, lại cứ thích ăn KFC, đi ăn hàng. Để rồi nhìn menu mà thấy nhớ món mẹ nấu. Là cái nắm tay run run thật chặt của bà, nhìn theo cái vẫy tay xa xăm của mẹ sau lớp kính ngăn cách, là nụ cười và lời chúc của bạn tiễn đưa, là nước mắt của mình sau lớp chăn bông dày, là lời hứa năm năm sau gặp lại bật ra trên những đôi môi run.

Du học là trưởng thành, khi tự tay cầm dao xắt thịt, khi lần đầu ăn món mình nấu, thấy khó nuốt kinh khủng, mà sao vẫn ăn được ngon lành. Là tự mình chịu trách nhiệm trước pháp luật, chẳng có mẹ cha ôm ấp khi mình sai phạm. Đối với mình, du học là phải lớn. Du học đối với mình còn là cảm giác hụt hẫng mỗi khi có chuyện gì rất vui, muốn gào thét, chia sẻ nhưng rồi chợt nhận ra quanh mình hình như không có ai cả. Cứ tủm tỉm cười, cả tàu đều nhìn. Ừ, thì nhận tháng lương đầu nên hâm một buổi. Du học nó còn là cái cảm giác bàng hoàng đau đớn khi nghe tin thằng bạn ở nhà gặp tai nạn qua đời. Ngỡ tưởng xa nhau thế này đã là xa lắm rồi, nhưng giờ thì xa mãi mãi. Chỉ ước có cánh cửa thần, mở ra bên kia cánh cửa là về nhà. Để được gặp nó lần cuối. Mà sao không được vậy? Chỉ biết khóc và cầu:“Yên nghỉ mày nhé!”. Du học là cảm giác khi thằng cùng phòng đi làm rồi, mà mình mãi chẳng có việc, tiền nhà mang sang thì sắp hết. Bây giờ mà có việc thì dù làm việc gì cũng được, miễn là đủ ăn là tốt rồi.

Du học là lần đầu tiên đi làm, bị mắng chửi mà không hiểu, bị khinh bỉ mà không hay, muốn chăm chỉ mà không được, thấy bất lực quá. Và mình nhớ lần đầu tiên đi làm khuân vác, hai thằng phải khuân đủ một container tủ lạnh cũ mới được trả tiền. Bãi đồ cũ thì nhiều như núi, giữa trời nắng 38 độ của mùa hè, hai thằng cứ khuân và khuân, mệt quá không chịu được, bị hàng rơi vào người. Bây giờ đã bao năm rồi mà mỗi khi trở trời cái lưng lại bị đau nhức. Du học là cái khó thở khi phải nhận cái áp lực, cái mong đợi từ mọi người vì mang tiếng đi xa học mà lại không làm được cái gì thì thật là xấu hổ. Du học còn là nỗi buồn mặn chát khi ốm đau, thui thủi một mình trong bệnh viện, không người hỏi han, thăm nom, gọi điện về nhà thì không dám, sợ ở nhà bố mẹ lo. Đành nuốt nước mắt ê chề nơi đất khách.

Du học là nhiều khi muốn gọi điện về nhà, nói chuyện với các dì, các bác. Nói mãi chẳng hiểu, chẳng cảm thông thì thôi, lại cứ bảo mày thế là sướng, khi nào gửi cho bác cái này, cho dì cái kia. Ở nhà khó khăn lắm cháu ạ! Mình tiếc gì bác, dì đâu. Nhưng sao, nghe mà thấy nước mắt mặn chát cứ chảy. Du học còn là sự cố gắng từng ngày, đếm từng ngày để được về thăm nhà. Là những cái Tết một mình một góc, đón giao thừa bằng cơm mà chan nước mắt. “Giờ này bên nhà, mùa xuân đã về. Bài nhạc xuân hàng năm vẫn nghe. Mẹ ơi con vẫn chưa về. Mà nơi đây giữa quê người, một tình xuân vẫn chia hai trời. Rượu nồng làm sao ấm môi".

Du học có nghĩa là tự hào. Tự hào thấy mình thay đổi, tự hào thấy mình đang lớn, tự hào vì mình được yêu thương. Du học có nghĩa là tự hứa nhiều lắm. Tự hứa với mình, với người ta, với gia đình, với bạn bè. Tự hứa không được lãng phí những gì đã hi sinh. Tự hứa và tự ráng hoàn thành lời hứa".

Dẫu biết xa gia đình, bạn bè người thân để đến với xứ người không bao giờ là đơn giản, nhưng bằng một lẽ nào đó có được cơ hội du học đồng nghĩa với việc bạn sẽ có được những ngày tháng trải nghiệm mà không phải ai cũng có được cơ hội để đi qua. Trên chặng đường đó, dù có thật nhiều khó khăn, sự cô đơn và nỗi nhớ, nhưng bằng ý chí và sức mạnh của tuổi trẻ bạn hãy cứ một lần bước đến, vượt qua, bạn làm được mọi người cũng sẽ làm được.

MÙA MÙA

(Theo Mực Tím)

Bình luận