Một đóa hồng giữ lại

(MT 43 - 24/10/2018 14:37)

Nhớ cô! Nhưng thời gian ơi…

Có chú chim kêu lớn, ròng con nước
Có con cá liệng làm dấu thời gian
Có những tấm lòng… biển cả mênh mang
Là thầy - cô giáo
Em xa cô
Mới đó bao lần tháng mười một
Mỗi năm, giữa bao bó hoa dành tặng thầy cô mới
Em vẫn dành riêng một đóa hồng.
Nhớ cô, em nhớ cả tuổi thơ với từng gốc cây, con mương, bến đò…
Nhớ những lần trốn học rong chơi, hái trộm trái cây, trèo bắt tổ chim non…
Nay cảnh cũ vẫn còn
Nhưng cô rời xa em mãi
Thương làm sao dáng cô dầu dãi
Bên ngôi trường mái tôn, vách lá, không đẹp tựa chiêm bao
Tụi em, đám trò nhỏ lao xao
Lớp mình mưa dột!
Buổi học thường ngưng đột ngột
Cô trò ngồi ngắm mưa rơi…
Rồi tan trường chỉ chiếc áo mưa tơi
Cô che cho cả bọn…
Dưới trời, chiếc áo mưa chỉ nhỏ như bàn tay
Nhớ cô!
Nhưng thời gian ơi…

ME KEO - PHẠM THANH THẢO (Mực Tím 101)

Chung một chỗ ngồi

Mưa tầm tã. Đường tối thui. Tôi đứng co ro một góc, căng mắt nhìn ra ngã tư vắng ngắt. Một chiếc xích lô trờ tới. Tôi vội vã rời hiên trú.

- Về cầu chữ Y, nghen!

Rồi tôi phóc lên xe. Mừng quá… quên hỏi giá.

Chiếc xích lô quanh qua quẹo lại không biết bao nhiêu ngã rẽ. Mưa ngớt dần. Tôi kéo tấm nylon chắn trước mặt xuống. Những cây sao quen thuộc nối nhau chạy về phía sau. Con đường này, mấy năm trước, tôi vẫn cùng Tâm lù đến trường… Tôi mỉm cười một mình khi chợt nhớ cái tên ấy. Thật ra, Tâm chỉ “lù” hơn… tôi. Tại hồi đó hắn ghẹo tôi là “nhỏ gầy” nên tôi mới gọi hắn là “Tâm lù” cho… đỡ tức.

Hồi đó, suốt những năm cấp hai, hai đứa ngồi cùng bàn, thân lắm! Chuyện gì cũng kể nhau nghe. Mấy lần giận, tôi lấy phấn kẻ một đường giữa bàn chia đôi “giang sơn”, nhưng rồi cũng huề, bôi đi…

Không biết bây giờ hai kẻ nào ngồi vào chỗ ấy? Có giống bọn tôi? Không biết bây giờ Tâm ở đâu? Có lù hơn không?

- Cho xuống ở đây!

Anh xích lô nhận tiền tôi đưa, đẩy đẩy cái nón lá lên một chút. Tôi giật mình... “Ủa?!”. Mắt anh ta mở to:

- Nhỏ gầy…

Tôi lặng im. Không giận dỗi như hồi đó mỗi khi nghe hắn gọi bằng tên ấy.

- Chắc còn đi học hả?

Tôi gật đầu:

- Hồi đó… tôi thi rớt nên… - Hắn cười cười rồi nhét tiền vào tay tôi - Biết rồi thì… thôi! Bạn bè mà! Hồi đó mình ngồi cùng bàn, bây giờ ngồi cùng… một xe. Có sao!

Rất nhanh, hắn phóng lên yên xe. Chạy thẳng.

- Tâm!

Cái nón lá ngoảnh lại. Một bàn tay vẫy vẫy trong đêm mưa. Chiếc xích lô xa dần…

Tôi đứng ngẩn ven đường. Mọi chuyện đến ồ ạt như là… không thật. Từng đám bọt nước vẫn miên man săn đuổi nhau. Những chỗ ngồi cứ xoay vần trong trí. Hồi đó… Bây giờ…

ME CHUA - SONG KHÊ (Mực Tím 103)

Ngọn nến đêm giao thừa

Sáng, gió đông rất lạnh. Cả bọn ngồi siết chặt tay nhau tìm hơi ấm. Giờ ra chơi lóng ngóng nhìn cửa sổ. Bên kia đường, những cành mai vừa được vặt trụi lá. Một đứa thốt lên: “Xuân về rồi đấy nhỉ?”. Ừ, xuân về, mới đó mà đã hết năm. Mình lại thêm một tuổi.

Mùa xuân. Ngộ nghĩnh thật! Xuân đã về mà khí trời lạnh cắt da. Mấy nhỏ cắn môi tím ngắt, nghịch ngợm nhau rồi lại cười khúc khích… Ngày mai nghỉ Tết rồi. Cuối năm này không tổ chức liên hoan, kể như bữa nay là ngày cuối… Cả bọn nhìn nhau. Chia tay…

Thằng nhỏ nói rất khẽ cuối hiên trường: “Chúc bạn mùa xuân hạnh phúc”. Có nhỏ mắc cỡ quay đi, cầm trên tay cánh thiệp chúc xuân bọc kín với lời dặn: “Mở vào lúc giao thừa”.

Đêm. Cô bé ngồi bên bàn viết chờ đợi phút giao thừa. Từng giọt thời gian rơi… Từng giọt sương đêm long lanh dưới bầu trời sao rực rỡ, lấp lánh… Rồi như tâm hồn cô bé rung lên trong cảm xúc lạ kì, trong hương kẹo mứt thơm lừng…

Cô bé bắt đầu mở những cánh thiệp chúc xuân của bạn bè. Cánh thiệp của “thằng nhỏ”! Một tấm thiệp không như những tấm thiệp khác, không phải cánh hồng rực rỡ, cũng không phải là hình “Phúc - Lộc - Thọ khang ninh” - một tấm thiệp mừng xuân với hai ngọn nến hồng lung linh cháy giữa bầu trời đêm đầy sao và một cái chuông… Ngọn nến hồng thắp lên trong cô bé nhiều mơ ước. Người ta khuyên hãy ước điều gì đó trong tiếng pháo đầu tiên và cô bé bắt đầu ước…

Hình như có tiếng chuông ngân vang đón chào tuổi mười bảy…

ME XÍU - THIÊN BẢO (Mực Tím 106)

Bình luận