Bức tranh dưới chân cầu vượt

(MTO 11 - 29/11/2018 19:07)

Trong những ngày rong ruổi ở thành phố hoa lệ này, Đỏ thấy những bạn bè cùng lứa cắp sách đến trường, được ba mẹ đón đưa, chăm sóc và cậu bạn mong muốn có một ngôi nhà để về, có đầy đủ mẹ cha và nhất là được đến trường.

Mấy hôm trước, giữa trời nắng như thiêu đốt cả Sài Gòn, tôi bắt gặp hình ảnh của một cậu bé lưng trần đang say mê vẽ tranh dưới một chân cầu vượt ở Quận 2. Sẽ chẳng có gì lạ lắm nếu như bức tranh được vẽ trên giấy tập với những cây bút màu xanh đỏ. Thay vào đó, cậu bé này đã tận dụng mặt phẳng của chân cầu để làm chiếc bảng vẽ cho riêng mình. Trò chuyện mới biết, cậu bạn mới 16 tuổi và cũng đã từ rất lâu rồi cậu cũng chẳng còn nghe người khác gọi tên thật của mình mà thay vào đó là biệt danh thằng Đỏ. Trong kí ức của thằng Đỏ, nó bị ba mẹ bỏ rơi rồi lang thang lên Sài Gòn kiếm sống. Ở cái tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới” chẳng ai thuê mướn nên cuộc sống khá vất vả. Trong những ngày rong ruổi ở thành phố hoa lệ này, Đỏ thấy những bạn bè cùng lứa cắp sách đến trường, được ba mẹ đón đưa, chăm sóc và cậu bạn mong muốn có một ngôi nhà để về, có đầy đủ mẹ cha và nhất là được đến trường.

Cậu bạn nói rằng mình rất thích đi học, khi cầm được cuốn sách cũ hay nhặt được tờ báo Đỏ đều thích thú cầm lên xem, chữ nào khó quá thì hỏi người quen chỉ dùm. Đến cả mấy viên phấn dùng để vẽ tranh cũng là do cậu bạn xin được từ những người bán vé số. Thằng Đỏ đã nói với tôi rằng cậu thích biển, thích đại dương vì cậu tin rằng thế giới dưới mặt nước rất rộng lớn. Nơi đó, có cuộc sống của cá, tôm, ốc và hàng ngàn loài sinh vật bơi lội tự do trong nước. Có lẽ vì thế mà bức tranh dưới chân cầu mà cậu bạn vẽ là một bức tranh về đại dương.

Trong nỗi nhọc nhằn cực khổ ta vẫn có thể tạo được những bức ảnh đẹp, đầy cảm xúc nhân ái về cuộc sống, phải không?

HÀ LAM

Bình luận