Bài luận đặc biệt giúp mình chinh phục học bổng

(MT 37 - 22/09/2022 21:11)

Vừa qua, cô bạn Đinh Phạm Bảo Nghi (12CA2, trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa) xuất sắc giành học bổng toàn phần ĐH RMIT Vietnam, ngành Kinh doanh Quốc tế (International Business) với bài luận về bình đẳng giới và nữ quyền. Cùng nghe cô bạn kể về hành trình chinh phục học bổng nhé.

BÀI LUẬN LẤY Ý TƯỞNG TỪ TRẢI NGHIỆM VỚI BĂNG VỆ SINH

Mình biết đến học bổng ĐH RMIT từ năm lớp 10, vì trường mình năm nào cũng có “truyền thống” có học sinh đỗ học bổng toàn phần của RMIT. Thật ra mình đã xác định ngành học của mình từ khá sớm và nhận thấy RMIT sẽ là một môi trường phù hợp để mình phát triển trong ngành học, nên mình đã xác định phấn đấu từ năm lớp 10.

Hai năm đầu, mình tạm gọi đó là “bước đệm”, là khoảng thời gian để chăm chút hồ sơ, từ cày điểm GPA (điểm trung bình năm học), học thêm ngoại ngữ, tham gia các giải học thuật và hoạt động ngoại khóa. Do đã có lộ trình rõ ràng nên đến đầu năm lớp 12, phần “nền” tương đối ổn, mình bắt đầu bước vào giai đoạn “tăng tốc”.

Từ đầu năm lớp 12 mình đã bắt tay vào suy nghĩ cho phần bài luận mà trường yêu cầu, đối với mình đây là phần khó nhất. Bài luận phải nói lên được mình là ai, mình muốn làm gì, mình đóng góp được gì cho cộng đồng... Mình đã mất một khoảng thời gian rất dài để định hình lại bản thân sau rất nhiều trải nghiệm. Mình dành trọn vẹn ba tháng hè để suy nghĩ về ý tưởng và cuối cùng cũng làm được bài luận, sau khoảng hơn chục bản nháp.

Bài luận của mình 500 chữ, viết bằng tiếng Anh, lấy ý tưởng từ chính những trăn trở của bản thân về những trải nghiệm từng “ngại ngùng, xấu hổ” khi đề cập đến băng vệ sinh. Trước đây, khi nói về băng vệ sinh, tụi mình rất ngại và toàn phải nói tránh là “bánh và sữa”. Sau này, khi đã thay đổi suy nghĩ, tụi mình đã thoải mái hơn rất nhiều. Mình thấy rằng đó là một sản phẩm chăm sóc sức khỏe bình thường và không có lí do gì khiến mình phải xấu hổ về nó. Từ chính ý tưởng này, mình nói đến ước mơ được đấu tranh cho quyền phụ nữ và trẻ em, mong muốn được theo đuổi ngành học này để tiếp tục phát triển và truyền thông các sản phẩm chăm sóc sức khỏe sinh sản một cách lành mạnh và đúng đắn nhất.

TRẢI NGHIỆM KHÓ QUÊN TRONG PHÒNG PHỎNG VẤN

Mình nghĩ vòng đơn là vòng cạnh tranh nhất vì có rất nhiều hồ sơ gửi về, hồ sơ nào cũng “mạnh” và có điểm thú vị riêng. Trong rất nhiều hồ sơ ấy chỉ chọn khoảng 15 bạn để tiến vào vòng hai. Vừa thi tốt nghiệp THPT xong nên mình chỉ lo “xõa”, cho đến một ngày đẹp trời mình nhận tin trường báo đi phỏng vấn, lúc ấy mới bất ngờ vì hồ sơ của mình được chọn đi tiếp.

Thật lòng thế mạnh của mình không phải là phỏng vấn. Nên lúc nhận mail, mình cũng hơi lo. Nhưng được lời động viên từ các anh chị hướng dẫn và tự trấn an chính mình, mình cũng tạm yên tâm để chuẩn bị. Một tuần trước phỏng vấn mình tự luyện nói với mình, rồi với anh chị.

Đến ngày phỏng vấn, lúc vào phòng tay chân mình cứ run bần bật. Nhưng thầy cô trong hội đồng tuyển sinh dễ thương lắm, rất thân thiện và tạo bầu không khí dễ chịu. Lúc mới vào, thầy cô nước ngoài không biết đọc tên mình thế nào, thế là mình còn ngồi chỉ thầy cô phát âm “ngh” trong tên mình, giống như một bài “khởi động” vậy, sau đó mình vào guồng nói lúc nào không hay. Lúc ra khỏi phòng mình không kiềm được mà tự “yeah với bản thân, vì thấy nói “đã” quá. Lúc ấy mình chỉ nghĩ “dù có rớt cũng chẳng sao cả, vì mình đã nói ra hết những gì mình muốn nói rồi”.

Ngày 18/8, mình nhận được điện thoại báo có kết quả, mình vừa run run vừa mở mail thì thấy thư cung cấp học bổng từ trường. Lúc đó mình Facetime liền cho mẹ rồi òa khóc. Nhìn lại hành trình, mình nghĩ “gai” nhiều hơn là “hoa”, trước RMIT mình cũng ứng tuyển vài trường, thú thật mình đã trượt hết học bổng. Vì vậy nên mình không dám kì vọng gì nhiều. Nhưng cảm giác làm hết sức rồi có kết quả như ý thì xúc động lắm, nó đã củng cố thêm cho mình niềm tin rằng nỗ lực sẽ dẫn đến thành công.

Bí quyết viết luận từ Bảo Nghi

Nếu nói về tips viết luận, mình nghĩ gói gọn trong một câu: “Hãy là cái “tôi” độc đáo”.

- Hãy là cái “tôi” nghĩa là các bạn hãy dành thời gian suy nghĩ ra những câu chuyện, sự kiện mà thể hiện rõ được mơ ước, mong muốn, cá tính của bản thân. Đó có thể là những sự kiện, sự vật rất ngẫu nhiên nhiều người dễ bỏ qua, nhưng nếu bản thân có trăn trở hoặc tình cảm đặc biệt nào với câu chuyện đó thì cứ mạnh dạn viết ra. Trước hết phải là chính mình trong bài viết thì mới có đủ tình cảm để phát triển câu chuyện.

- Cái “tôi” độc đáo: Mình có nhiều câu chuyện để kể nhưng trong giới hạn một bài luận thì mình chỉ được kể một câu chuyện duy nhất, vậy nên yếu tố độc đáo sẽ là yếu tố tiếp theo được cân nhắc. Mỗi người đều có một “thương hiệu cá nhân” riêng, quan trọng là tìm ra và khai thác “thương hiệu” đó của mình.

ĐINH PHẠM BẢO NGHI kể - DUY DƯƠNG ghi

Bình luận