Vẫn như mọi lần, các bạn hãy đọc kĩ câu chuyện có một chút liêu trai, một chút lãng mạn này để tìm ra chi tiết lãng đãng mà người biên tập đã cố tình cài vào truyện ngắn… 10 phần quà đang chờ 10 bạn có những câu trả lời chính xác và gởi về sớm nhất.
Nó nhìn quanh, thấy có nút ấn hình cái chuông núp trong hốc viên gạch men. Tiếng kính coong bên trong văng vẳng.
- Anh tìm ai ạ?
Nó dòm lên. Một cô gái mặc áo tím trên ban công dòm xuống, tóc xõa kín cả khuôn mặt.
- Ở trung tâm gia sư giới thiệu tôi đến dạy kèm...
Cô áo tím chạy xuống, mở rô?ng cư?a:
- Dạ, mời thầy vô nhà!
Cô gái bưng li nước đặt trên bàn. Bước chân cô nhẹ quá.
- Mời thầy uống nước ạ!
Nó gật đầu cảm ơn. Chắc cô gái này không phải học trò nó sắp dạy. Lớn chừng này không thể là học sinh lớp mười được. Ước chi cô học trò cũng hiền lành như cô chị. Nữ sinh bây giờ dữ quá, ghen tuông, đánh nhau như những tay giang hồ thứ thiệt.
Phụ huynh hỏi:
-Con là sinh viên năm mấy?
May quá, nghe tiếng “con” biết là người Nam. Người miền Nam thường dễ tính.
- Dạ năm đầu!
Nó hơi run vì câu nói hớ của mình. Sao không nói năm ba năm tư cho chắc. Trung tâm dặn phải nói là giáo viên hoặc sinh viên năm ba trở lên. Nếu phụ huynh không chấp nhận, trung tâm sẽ không chịu trách nhiệm, không trả lại tiền đóng phí.
Vị phụ huynh nheo mắt cười xòa, đồng ý cho nó dạy thửtrong một tháng, nếu được thì dạy tiếp.
Tìm được chỗ dạy kèm thật khó. Việc dạy thêm học thêm báo chí nói hà rầm. Cũng kì lạ, thời của nó mơ ước học thêm cũng không được, bây giờ lại lên án. Học sinh không có thời gian rảnh, nào chính khóa, tăng tiết, thể dục, ngoại khóa rồi học ở nhà giáo viên chủ nhiệm, giáo viên bộ môn… Học nhiều thế sao có thời gian nhớ hết kiến thức.
Buổi dạy đầu tiên nó tới sớm. Áo tím pha nước chanh. Bưng li nước, áo tím dắt nó lên lầu tư, nơi đặt chiếc bàn học. Nó nhìn quanh, căn phòng ngăn nắp, phía đầu tủ có ảnh một người phụ nữ trẻ đang nhìn nó mỉm cười. Nhang đang cháy, khói thơm lựng.
Nó chợt nhớ về mẹ. Đang suy nghĩ vu vơ thì căn nhàim ắng bỗng rung lên. Động đất? Làm gì có chuyện đó. Giữa thành phố lớn nếu có động đất sẽ có dự báo trên phương tiện truyền thông. Thêm một lần rung. Cuốn sách vừa đặt ở mép bàn rơi xuống đất. Nó nhìn về phía bàn thờ, tấm ảnh chao đảo, mấy cây nhang cháy đỏ tạo thành một vệt nhòe. Như là có ma.
Nó nắm chặt bàn tay, ghì chân xuống đất. không dám chạy vì sợáo tím cười nó nhát gan.
Một lúc nó hỏi:
- Sao hồi nãy căn nhà rung lên bần bật?
- Em quên dặn thầy, nhiều người dạy trước đây từng hoảng hốt khi căn nhà bị rung. Họ cứ tưởng ma nên xin nghỉ. Xe tải chạy dưới đường đó thầy!
Xe tải chạy sao không nghe tiếng ù. Đúng rồi, đây là con hẻm song song với đường lớn. Phía trước nhà cao tầng san sát nhau, không nhìn thấy, không nghe được tiếng xe là phải.
Ngày nào nó đến, áo tím cũng tươi cười mở cửa. Nụ cười thật hiền, hàm răng trắng lóa. Cô gái thật đẹp, một vẻ đẹp rất tự nhiên. Nhiều lần nó cũng muốn trò chuyện nhưng ngại, phụ huynh bắt gặp sẽ nghĩ gì? Việc chính của nó là dạy để kiếm tiền ăn học. Nó muốn giữ tư cách của một người đi dạy, dù chỉ là dạy kèm.
Một hôm, nó có điện thoại. Chắc học trò xin nghỉ. Nó dặn, nếu có việc đột xuất hãy gọi điện trước, sau đó sẽ dạy bù. Nó alô. Không phải phụ huynh hay học trò mà là giọng cô áo tím: “Hôm nay anh có đến dạy không?”. Nó đáp “Có”. Sao bữa nay áo tím lại đổi cách xưng hô? Mà sao hỏi vậy? Nó cứ dạy theo lịch lên sẵn thôi mà. Với tiếng “anh” vừa rồi, trên đường đi nó vui lắm, chân đạp xe cứ nhẹ bơn.
Đứa học trò mở cửa chứ không phải áo tím mọi khi. Tự nhiên nó thấy buồn lạ. Nó định hỏi cô học trò nhỏ nhưng lại thôi, để cô học trò biết được sẽ không hay. Nó cứ tự hỏi, áo tím đi đâu? Nó thấy mình thật vô lí, đi đâu kệ, mắc mớ gì. Cuối buổi học, cô học trò đưa nó một cái hộp nhỏ bọc giấy kiếng có đính chiếc nơ tím xinh xắn:
- Chị Diễm nhờ em gởi cho thầy!
Lúc này nó mới biết được tên cô áo tím. Nó cảm ơn, hỏi lại:
- Diễm đi đâu rồi à?
- Dạ, chị Diễm về quê.
Nó định hỏi Diễm về quê bao lâu la? Sợ cô học trò nhỏ biết được tình ý của nó. Nó cầm chiếc hộp, dắt xe đi nhưng bước chân nó vội lắm. Khi đạp được một đoạn, quay đầu lại không thấy ngôi nhà đứa học trò nữa, nó tấp vào lề. Mở chiếc hộp ra xem. Một trái chanh! Trái chanh tròn vành vạnh có một chiếc lá xanh ở cuống.
Chẳng lẽ cô áo tím nghĩ nó thích uống nước chanh? Phải công nhận áo tím pha nước chanh ngon thiệt. Chỉ cần nhìn áo tím cười thôi đã thấy mát rồi.
Nó suy nghĩ cả tuần liền. Đêm, mở chiếc hộp xinh xắn, nó hét thật to như Acsimet tìm ra lực đẩy của nước. Chanh! Chờ anh! Mấy đứa cùng phòng tưởng nó mớ ngủ mộng du, lấy chăn trùm nó muốn ngộp thở. May không chết.
Thằng bé học trò xin phép nghỉ hè. Nó mang chiếc hộp nhỏ cất sâu vào đáy va li. Trái chanh teo lại, khô rang nhưng vẫn tròn vành vạnh.
Nó không về quê mà xin làm tại một khu vui chơi giải trí. Nó chợt thấy báng áo tím đang chen mua vé. Chân nó bước như bị thôi miên. Thật tình cờ. Đúng Diễm rồi, mái tóc đen dài, đôi vai xinh xắn. Nó đứng đằng sau vỗ vai: “Diễm à”. Áo tím quay lại, tròn xoe mắt: “Chắc anh nhầm người rồi”.
TRƯƠNG ANH QUỐC