Thực tình tôi không hiểu sao người ta xem khối C chỉ là môn học thuộc bài, không hơn không kém. Số phận nó càng hẩm hiu hơn khi đầu ra của khối này lại còn kém hơn tất cả khối khác.
Từ nhỏ, tôi đã thích viết bài cho báo TNTP, hay Mực Tím. Có lẽ vì vậy mà ước mơ làm cô phóng viên đã trỗi dậy trong tôi từ rất lớn. Ước có một máy ảnh, và được đi đây đi đó chụp ảnh rồi viết bài luôn thôi thúc trong tôi.
Nhưng đến khi tôi làm hồ sơ, thi vào đại học, mẹ không đồng tình bởi học báo chí ra xin việc rồi thế nào, liệu ra trường tôi có xin được việc ở vùng “toàn con ông cháu cha” này. Hay tôi có đủ tự tin để chen chân ở các thành phố lớn. Lời mẹ nói cũng đúng, vì thực tế lúc tôi cũng thấy vậy. Ra trường, chắc chắn cái dây thất nghiệp sẽ lòng thòng chờ cổ tôi vào. Tôi lờ mờ hiểu không chỉ đơn giản là yêu thích mà còn là cuộc sống sau này của mình.
Quay đi quẩn lại, tôi chọn sư phạm vì nó phù hợp với sức học của mình. Và như bao đứa bạn tôi học khối C dù không thích “nghề gõ đầu trẻ”, vì đó là sự lựa chọn hợp lý nhất khi không còn lựa chọn nào khác.
Khi tôi cầm giấy báo đại học, niềm vui chưa được lâu cũng là lúc bố tôi cập nhật thông tin trên báo. Một danh sách dài sinh viên sư phạm khối C ra trường còn tồn đọng, và năm nay không xét chỉ tiêu. Bố tôi phân vân: “Vậy 4 năm nữa con ra trường sẽ ra sao?”.
Mọi việc vẫn cứ thế tiếp diễn, nếu như không có một biến cố nữa xảy ra trong đời tôi. Bên cơ quan bố có một suất chỉ tiêu cho con em trong nghề. Có nghĩa là lúc ấy cho tôi hai sự lựa chọn. Một là học đại học, sau này chưa biết đi đâu về đâu. Hai là học trung cấp, ra có việc làm luôn. Bố mẹ không ép buộc, cho tôi tự quyết định tương lai của mình.
Thực ra mà nói thì nghề sư phạm tôi cũng không yêu thích. Tôi cũng là kẻ hơi thực dụng, khi nghĩ đầu vào còn phải đầu ra, học bên này thì bố mẹ tôi cũng không phải phải mất gì, học xong tôi cũng dễ dàng xin được việc. Vậy là tôi trở thành đứa trái ngược trong mắt bạn bè khi bỏ ra bao nhiêu công sức học, ôn thi, giờ lại bỏ đại học, đi học trung cấp một trường kỹ thuật. Tôi tự tin sự lựa chọn của mình là đúng, con đường tôi đi đã rẻ ngoặt sang lối khác.
Thay đổi môn học 180 độ, từ những câu văn chương, những sự kiện lịch sử, tôi bắt đầu dần dần thay thế bằng những công thức, bài toán, những nguyên lý làm việc và các hình vẽ khó hiểu. Đến đây, tôi mới thấu, không chỉ đơn giản học trung cấp là dễ. Hay tại mấy kiến thức căn bản của khối A tôi không nắm vững nên giờ mới khó khăn thế này. Dù sao đi nữa, tôi đã quyết định quá táo báo, và hơi liều khi chuyển ngành đột ngột thế này.
Cuộc đời, luôn có những bất ngờ. Tôi cũng biết thế. Nhưng cũng không nghĩ rằng tôi học lớp dành cho con em trong nghề ra cũng thất nghiệp. Và phải chờ đợi...từ tháng cho đến năm. Tôi ở nhà thui thủi không biêt làm gì, trong khi bạn bè đang là sinh viên năm thứ 3. Tôi như kẻ sống trong thất vọng của sự nuối tiếc, giá như ngày ấy…
Thời gian thấm thoắt trôi đi, tôi hiểu mình đã phí hoài tuổi trẻ. Tôi đang quá để phí thời gian của mình ngồi ở nhà để mà kêu than, hay tự trách mình đã chọn lối đi sai hướng. Tôi lại bắt đầu xin bố mẹ ôn thi để học liên thông. Vậy là trong thời gian chờ đợi kết quả, lên mạng tìm tòi và lần ấy tôi bắt đầu biết các báo mạng cũng cần cộng tác viện. Ước mơ được viết báo từ ngày xưa vẫn còn thôi thúc. Một cái gì đó nhen nhóm trong tôi…
Không phải dễ đối với người luôn có máy tính bên cạnh, muốn có bài gửi tôi phải viết ngoài giấy trước, rồi ra quán nét. Vậy mà bài tôi viết nhiều mà không được đăng. Có hôm Ban biên tập một tờ báo chắc “thương tình” gửi phản hồi về bảo ý tưởng thì hay, nhưng cách trình bày, diễn đạt còn “luộm thuộm”. Có lẽ thời gian học kỹ thuật, bỏ bê viết lách khiến ngôn ngữ tôi không được trau chuốt, câu từ còn lặp nhiều, cộng với kỹ năng máy tính, của tôi vẫn chưa thành thạo. Để khắc phục tình hình, tôi xin phụ việc ở quán nét người anh họ, vào những lúc vắng khách là có thời gian viết bài và truy cập internet. Không nản, tôi tự rèn cho mình bằng cách học cách trình bày qua các bài báo, tự đọc tự rút kinh nghiệm cho mình. Tôi cũng hay viết blog, các bài trên diễn đàn hơn như là một cách rèn câu chữ.
Bây giờ, dù mới học xong lớp học liên thông, cũng không được là một cô phóng viên chuyên nghiệp, nhưng tôi vẫn luôn đam mê và xem viết báo như là công việc part-time của mình. Tôi vẫn viết vào thời gian rảnh rổi để cộng tác bài với báo mạng. Mặc cho chưa đủ tiền sắm cho mình chiếc máy ảnh, nhưng chiếc điện thoại cũng đã cùng tôi ghi lại nhiều khoảng khắc đáng nhớ. Những trải nghiệm, những điều đã gặp để dồn cảm xúc vào bài viết của mình.
Người ngoài vẫn hay thắc mắc với tôi: “Dân kỹ thuật, mà suốt ngày viết, không thấy chán a”. Dẫu rằng bài báo được đăng hay không, nhưng nó đã giúp tôi rát nhiều, tâm sự những điều khó nói, chia sẻ, học hỏi những kinh nghiệm...khi cuộc sống xa nhà còn nhiều khó khăn và thiếu thốn. Và hình như tôi cũng đang đánh cược với bản thân mình khi đi trái ngành, nhưng với niềm đam mê, tôi quyết tâm để giữ được ước mơ trẻ con ngày xưa.
Có thể đọc xong bài này, có người trách tôi sao không có lập trường từ ngày đó.. Ừm mà cũng đúng vậy, nếu ngày ấy tôi thi vào báo chí thì đã khác, hay tôi yên phận học sư phạm thì giờ cũng đã trở thành cô giáo trẻ yêu nghề rồi cũng nên. Nhưng .. đó chỉ là giá như. Sự thật là con đường tôi đã chọn là khác và đã bước đi rất dài rồi.
Một bài báo chia sẻ, một chút trải lòng cùng các bạn trẻ đồng cảnh ngộ, tôi muốn nhắn nhủ với các bạn rằng dẫu quyết định của mình có lúc là sai, bạn cũng đừng buồn và than thân trách phận làm gì. Cuộc đời không dài để cho bạn bắt đầu lại, nhưng cũng đủ để bạn thay đổi số phận của mình theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Chỉ cần có niềm tin, hy vọng và sự quyết tâm của bạn thôi...
Hoàng Hồng Nhung