- Đi hát caraoke với tao nha!
Tôi tròn mắt khi nghe Nga đề nghị.
- Tiền đâu mà đi! Sinh viên mà!
- Khỏi lo, tao bao mày hát đã đời!
Tiếp theo câu trả lời chắc nịch đó, Nga móc túi xìa ra trước mắt tôi tờ 500 ngàn mới tinh.
- Đâu thế mày? — Tôi ngạc nhiên hỏi — Sao mày phung phí thế?
Nga xì một tiếng dài rồi đáp :
- Mày bảo từ đâu mà ra nữa! Mẹ tao mới gửi ra hồi trưa.
- Của mẹ?
- Ừ!
Tôi ngớ người. Cách đây mấy ngày Nga bảo hết tiền, tôi phải cho vay tạm một ít mua sách vở.
- Nga! Mày dùng tiền đó đi hát caraoke hả? Mày chả bảo mẹ mày vừa bị ốm phải đến cuối tháng mới có mà!
Nga cười vẻ hào hứng:
- Tao phải dùng thủ thuật chứ mày. Tao bảo phải học thêm ngoại ngữ, gửi gấp để còn kịp khóa học.
- Thế mày đi học thật a?
Nga đánh tôi một cái đau điếng:
- Ơ hay! Cái con này ngố quá! Tao chỉ bảo là thủ thuật mà!
Thì ra “thủ thuật” của Nga là vậy!
Nhìn Nga đang mê mải xem những bộ váy đầm trong shop quần áo mà tôi không dằn được lòng mình. Đứa bạn nhỏ hiền lành, ngoan ngoãn của tôi bây giờ ở đâu?
Tôi chợt nghĩ đến hình ảnh người mẹ già của Nga giờ này chắc đang phải dằn từng cơn ho, ngồi lặng lẽ bên lò than quạt nốt mấy cái bánh đa để sáng mai kịp mang ra chợ bán mà mắt tôi cay xè.
Thu Trang (Lớp Báo chí k28 — Ngữ văn — ĐH Khoa học Huế)