Thế giới Teen
Thủ quỹ của lớp (MTO 2 - 3/2/2010)

Một ngày tớ bỗng nhận ra mình “thương” cậu quá chừng, cô bé thủ quỹ ạ! Cậu đừng hỏi và đừng nhìn tớ bằng ánh mắt hình viên đạn nhé! 

 

 

Nhưng đã có lúc tớ ghét, ghét cậu cực kì:

Ai bảo cậu là thủ quỹ để mà tớ ghét cơ chứ, quanh năm suốt tháng, bất cứ khi nào cũng chỉ biết mỗi tiền và cũng chỉ tiền.

Còn nữa, cậu đúng là chẳng biết thương người tí nào, chẳng chịu cho người ta nợ gì cả, làm tớ khốn đốn đi vay xiền để rồi phải nhịn ăn sáng + nhịn gửi xe suốt hai tuần để trả nợ

Mà sao cậu mặt mũi lúc nào cũng lạnh băng, trông phát sợ, có lúc cảm giác cậu hệt như..em sinh đôi của tiền vậy. Ghét cậu thế chứ !

Nhưng nếu chỉ có thể thì tớ đâu đến nỗi ghét cậu (thủ quỹ nào chẳng thế) cùng lắm tớ cũng chỉ xem cậu là người dưng thôi.

Vấn đề nảy sinh từ khi tớ bắt đầu…lân la làm quen với cậu.

Một con đường mòn hai đứa cùng đi chung đến trường.

Tớ thật sự “khâm phục” cậu đấy, hai đứa đang nói chuyện ngon lành mà cậu vẫn “nhớ” đến việc xác định ranh giới giữa trường học và bên ngoài, cũng là ranh giới giữa việc công và việc tư để “ phán” một câu xanh rờn “ hình như cậu chưa nộp quỹ tháng này” (Trời ạ ! còn hình như gì nữa? )

Cậu tệ thật, chẳng nể nả gì tình thân cả, mới nửa bước chân trước cậu còn nói chuyện với tớ vui vẻ mà nửa bước sau cậu đã ráo riết…đòi nợ tớ rồi.

Không thể chịu nổi cậu, thật đấy! Sao cậu không cố gắng tìm kiếm một cái gì khác để mà nhớ thú vị hơn việc nhớ danh sách “ những người chưa ( không) nộp xiền”. Như thế rất rất có lợi cậu biết không, thứ nhất là đỡ tốn bộ nhớ, cũng đỡ mệt người cho cậu (chính xác chứ!); thứ hai cũng là đỡ mất lòng người khác ( ví dụ điển hình là tớ đây), thứ ba là đỡ mất thời gian “truy lùng”+ la hét dữ dội kêu gọi hưởng ứng việc “nộp tiền”. Thế đấy!

Dù sao thì tốt nhất là cậu bỏ quách cái công việc đó đi thì hơn để tớ không đến nỗi thấy cậu là…bỏ chạy chỉ vì lí do chính đáng : chưa nộp xiền.

Để bây giờ tớ bỗng nhận ra mình thương cậu nhiều thế

Ngày nảy, ngày nay có một thằng con trai cứ thấy một đứa con gái là…tháo chạy để rồi sau đó lại lén lút nhìn người ta mà thấy thương thương lạ.

Vấn đề nảy sinh là khi tớ mất giải môn toán, và cậu người con gái đầu tiên đặt bàn tay lên bờ vai của tớ . Nhẹ nhàng. Ấm áp Sao thế nhỉ ? Đáng lẽ ra tớ phải bỏ chạy chứ? Vậy mà tớ vẫn ngồi im, là cậu đấy-cô bé đáng từng làm tớ hết khổ hết sở vì mới sáng bảnh mắt ra là…la hét, là cậu ,đứa mà hễ gọi đứa nào là đứa ấy “chết điếng (vì sợ). Vậy mà lại là cậu-chính cậu lại làm tớ xao lòng phút này đây.

Và rồi tớ nhận ra mình đã thầm thương cậu cũng là khi nhìn thấy cậu khóc-lần đầu tiên thấy cậu khóc, khoản tiền hơn 300 nghìn bay mất tiêu chỉ trong một tiết thể dục. Cảm giác như tự trong lồng ngực tớ nghẹt thở. Tự dày vò bản thân khi đường đường một “đấng nam nhi” lại chẳng thể làm gì cho cậu lúc này.

Liếc nhìn cậu, cậu à, đừng tự trách mình nha, cậu cứ khóc đi nếu cậu thấy nhẹ lòng và thoải mái hơn. Thực lòng, tớ chỉ nghĩ và nhờ gió gửi đến cậu điều đó thôi, tớ đâu thể đối diện và “tuôn” hết những gì mà thâm tâm suy nghĩ.

Tớ nóng mặt thầm nguyền rủa tên không có tính người nào đã làm việc đó.

Tớ ước gì lại nghe tiếng la hét của cậu bây giờ…

Ước gì cậu lại đặt tay lên vai tớ thay cho lời nói “cố lên”

Chỉ là ước thì làm được gì cho cậu nhỉ? Chỉ là ước thì hãy thay bằng hành động hơn. Tớ pha trò cho cậu cười nè, tớ hát cậu nghe nha hay thôi tớ sẽ im lặng để nghe trong cậu nhịp đập trái tim nhịp nhàng nghe yên lòng hơn, cậu có sẵn lòng đi với tớ cho hết con đường mòn về nhà không, hay có cần một bờ vai dựa vào để nghỉ ngơi?

Và câu chuyện tớ kể về ngày hôm nay

Ngày hôm nay tớ muốn nói với cậu rằng, làm thủ quỹ cho tớ nhé, chỉ mình tớ thôi được không? Nếu cậu không đồng ý thì tớ biết đi tìm đâu một cô bé đáng iu và khiến trái tim tớ thương nhiều như thế, trên đời này đâu phải ai cũng giống ai, những thủ quỹ cũng đâu giống nhau cơ chứ!

Phan Quỳnh Trang (Nghệ An)


Kiểu gõ dấuTắt bộ gõ TELEX VNI

*Họ & tên: * Email:
* Tiêu đề:
* Nội dung :
Avatar :
 
* : Thông tin bắt buộc.
Bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu. Các bình luận không dấu sẽ không được đưa lên website.
 

LÀM BÁO CÙNG MTO

Kiểu gõ dấuTắt bộ gõ TELEX VNI

* Họ & tên: Điện thoại:
* Địa chỉ: Email:
* Tiêu đề:
* Nội dung :
File ảnh 1 : File ảnh 3 :
File ảnh 2 : File ảnh 4 :

* : Thông tin bắt buộc.
File ảnh gửi kèm có định dạng : GIF, JPEG, BMP, PNG & có kích thước không quá 1M.
 

 
Tóc Xù, Cún Xù, và Đầu Keo (MTO 2 - 3/2/2010)
Ngốc ạ! (MTO 2 - 3/2/2010)
Tết đang đến thật gần (MTO 2 - 2/2/2010)
Chuyện tình...Valentine (MTO 2 - 2/2/2010)
Yêu nhau 12 tháng (MTO 2 - 1/2/2010)
Cho sai lầm "lặn mất tăm" (MT 923 - 31/1/2010)
Ai bảo chúng tớ quý tộc? (MTO 1 - 30/1/2010)
Ô cửa sổ không bao giờ đóng (MTO 1 - 30/1/2010)
Có lẽ là tình yêu (MTO 1 - 29/1/2010)
Khoai tây tình yêu ! (MTO 1 - 28/1/2010)
Đi tìm tình yêu
Bí kíp làm một hotgirl
Những cô nàng rất lạ
Đông Nhi và Trương Quỳnh Anh “vùng lên”
Con trai công nghệ
8/3 và nhỏ bạn thân
Nếu một mai…
Ngày 8.3...ta quên đi một người.
Những cô gái "ngàn cân"
Trái dấu
Sống như Tây?
Cứ ước mơ
Thẻ mực tuy cực mà vui
Teen và phong trào tự thu âm
Chuyện hai con đường
Gửi yêu thương nhiều hơn nữa
Mực Tím Online đoạt giải A Giải Báo chí TP.HCM
Hương của mẹ
Đổi sách lấy túi thân thiện môi trường
Những ngày quyết định của teen 12

Báo Mực Tím Điện Tử - cơ quan của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh TP.HCM. Tổng biên tập : Lê Thế Chữ.
Giấy phép xuất bản số
90 /GP-BC, ngày 7-7-2005 của Bộ Văn Hóa Thông Tin.
Địa chỉ
: 12 Phạm Ngọc Thạch - Quận 3 - TP.HCM. Điện thoại : (08).8297817 Fax : 84.8.8225437
Email : khanqdo-muctim@hcm.vnn.vn
© 2004 - 2010 Bản quyền thuộc về Báo Khăn Quàng Đỏ. Ghi rõ nguồn Mực Tím Online khi bạn phát hành lại thông tin từ website.
Phát triển bởi FPT Telecom.