
Từ bắn bi, đánh khăng hay những trò đánh nhau ở xóm không đứa nào bằng tui.Vậy là "tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn gần" tui nghiễm nhiên trở thành bang chủ bang "Xóm chùa", quy tụ tất cả bọn con trai và một vài đứa con gái trong xóm vào hội.
Tui và Tùng là hai đứa lớn đầu nhất trong hội, bọn nó tôn tui làm "sư tỉ" nhưng tui không thích, tui bắt những đứa trong bang phải gọi tui là "đại ca". Nói là bang cho cho oai chứ thật ra chẳng có gì to tát lắm đâu, chỉ là quậy phá và chơi mấy trò để giải lao thui.
Lúc đầu bọn tui gồm 6 đứa có thâm niên nghịch ngợm nhưng sau này do đòi hỏi nhiều về "quân sĩ" nên bọn tui có kết nạp thêm khoảng chục đứa con trai và 4 đứa con gái, thế mà cũng đông ra phết .Tuy là giống con trai nhưng những sở thích của tui lại rất nữ tính.Thích ăn quà vặt và thích tám nữa...Mỗi lần bang kết nạp thêm "bang viên" là bọn tui lại đi ăn một chầu kem, chè đã đời do "lính mới" ra mắt...Kể cũng tội nhiệp bọn nó, nhưng bắt bọn nó làm vậy để bớt đi đánh điện tử vừa hại mắt lại vừa tốn tiền."Thà để tiền đó đi ăn kem thế này có phải vui không". Tui dụ khị vậy mà bọn nó cũng gật đầu răm rắp.
* * *
Tối đến xóm tui lại nhộn nhịp, bọn trẻ con lo tắm rửa,ăn cơm, tập hợp binh sĩ sau đó qua nhà tui rồi cùng nhau ra đài tưởng niệm liệt sĩ bàn chuyện (nơi đóng quân của bọn tui đấy). Có bữa bọn tui lên kế hoạch đi vào vườn trái cây của chùa gần đó trộm quýt, trộm ổi....Có lần đang hái quả bọn tui bị mấy người trong chùa phát hiện, vác gậy vác cây ra đuổi làm bọn tui chạy bán sống bán chết. Có đứa còn bị rách quần rồi bị mất dép nữa....Nhưng may mà không đứa nào bị tóm.
Do nhiều lần trộm quả vào những ngày xui xẻo nên bọn tui bị phát giác khiến bọn "quân sĩ" trong bang "xóm chùa" sợ quá phải...“bỏ nghề”. Rồi bọn tui không ăn trộm quả nữa mà chuyển qua trêu sư....trong chùa. Chẳng là có mấy ni cô (chắc bằng tuổi bọn tui) sống trong chùa mà tính sợ ma nữa nên bọn tui quyết định "phục thù". Thỉnh thoảng mấy ni cô đi học về qua bị bọn tui mai phục và chôn gai dưới đường làm lủng xăm xe phải dắt bộ cũng thấy tội....Có tối bọn tui nấp ngoài đường cạnh chỗ mấy ni cô ở và học bài, đứa cầm cây treo chiếc áo trắng chạy qua chạy lại , đứa lại nói giọng ồm ồm để...doạ ma. Mỗi lần nghe tiếng mấy ni cô la hét toán loạn là bọn tui lại cười khoái chí...
Mùa cà chua chín cây đến, chúng tui rủ nhau ra cánh đồng (ngay sau xóm luôn) chôm cà chua về chấm đường. Nghe nói ăn cà chua nhiều da đẹp mà lại bổ nữa nên bọn tui càng nhiệt tình...Tối tối lại rủ nhau đi hái cà...để sáng hôm sau nấp trên ban công nhà thằng Tùng nghe tiếng bà Búp-chủ ruộng cà-chửi ngoa đến lủng lỗ tai...
Tối hôm đó bọn tui lại tiếp tục đi ăn trộm, bọn nó xuống ruộng hái cà còn tui đứng trên bờ canh người. Bỗng tui thấy có bóng đen lù lù di chuyển trên bờ ruộng. Tui la lên:
-Bà Búp, bà Búp chúng mày ơi-.Nói rồi tui chạy mất dấu vết. Bỗng bóng đen lên tiếng:
-Tui nè,Tùng nè, tui ra lấy cà về rửa trước - Hắn nói!
-Làm tui sợ hết hồn.Lấy về xong ra đây tiếp tay với bọn nó nha-Tui thều thào nói không rõ tiếng(vừa chạy xong mà).
-Được rồi!Tui ra ngay...
Được khoảng 10 phút, bóng đen lại xuất hiện.Tui liền lên giọng hỏi trước:
-Tùng hả?
Bóng đen không lên tiếng mà cứ từ từ tiến lại chỗ tui.Tui cố gắng hỏi thêm lần nữa:
-Tùng phải không? Xuống hái cà với bọn nó đi.
Lần này bóng đen không đi nữa mà tăng tốc đến chỗ tui.Từ xa tui phát hiện dáng bóng đen lùn lùn, quấn tóc .Tui chưa kịp nghĩ gì thì...
-Tùng nào! Bọn quỷ sứ này dám ăn trộm cà nhà bà hả....? Giọng bà Búp chanh chua , khét tiếng...
Tui chạy bể bụng, không kịp nói gì.Về đến chỗ tập kích rồi mà tui vẫn còn run lai rai.Chờ mãi không thấy đồng bọn về tui đoán có chuyện chẳng lành.Thế mà đúng.Bà Búp tóm được thằng Thắng Chít, quậy nhưng nhát chết, chỉ cần doạ đi công an là....khai hết. Cuối cùng tên đầu sỏ được khai là tui. Ngay lúc đó bà Búp dẫn Thắng Chít đến nhà và khai báo với bố mẹ tui chuyện này.Tối đó tui trốn biệt tăm xuống nhà bà ngoại ngủ ké...Thiết nghĩ anh hùng cũng có lúc gặp phải đường cùng tui càng tức tối.Sáng hôm sau về nhà tui biết thể nào cũng được ăn cháo lươn miễn phí.Tôi ráng chịu. Đã thế thằng Tùng còn đứng trên ban công nhà nó để cười tui nữa mới tức chứ:
-Tội nghiệp bà quá. Có đau lắm không? À cà chua tui để trong tủ lạnh bà qua lấy ăn rồi chia cho bọn nó nha.
-Tội nghiệp cái đầu ông ấy...Nói rồi tui chạy vào nhà nằm bệt, mặc kệ hắn với bộ dạng đắc chí. Rõ ghét!
* * *
Ba bữa sau lành bệnh.Tui quyết định tập hợp bọn nó lại để trịnh trọng tuyên bố giải nghệ bang"xóm chùa". Cả bọn vỗ tay rần rần ủng hộ. Cũng đến ngày tui phải nhập học trên thành phố rồi. Được 15 phút, buổi họp kết thúc, bọn nó kéo nhau ra về, tui cũng sửa soạn về theo chợt Tùng kéo áo tui lại:
-Như! Ở lại Tùng có chuyện này muốn nói.
-Sao? Lại muốn chọc tức tui hả? Tui hằn giọng.
-Không.Tùng không có ý đó.
-Nhưng có chuyện gì? Ông nói mau đi tui còn về.
-Chẳng lẽ Như không ngồi xuống một lúc được à?-Hắn năn nỉ...
-Không. Ba tui mới cho ăn lươn vào mông giờ vẫn đau không ngồi được-Vừa nói tui vừa liếc mắt qua hắn. Thấy miệng hắn tủm tỉm tui không nhịn được cười.
-Thôi được. Ông nói gì thì nói đi.-Tui quyết định chiều hắn một lần.
-Bà đã biết yêu chưa?
-Hâm à? Tự nhiên hỏi thế - Tui ngạc nhiên, nhưng rồi thấy bộ mặt hắn sao sao ấy nên tui cố gắng trả lời.
-Nói thật , tính tui giống con trai thế này, ai yêu mà yêu ai chứ?
Hắn không nói gì. Hắn ngước lên trời như thể muốn ngắm sao vậy. Tui cũng bắt chước hắn.Tự dưng thấy bầu trời hôm nay đẹp thật. Lung linh đầy sao...Hăn thở phào một cái rồi hắng giọng như thể muốn nói điều gì:
-Tui nhận giấy báo nhập học rồi, ngày kia tui đi...
-Vậy hả? Tui tuần sau mới đi.
-Ừ. Sắp xa cái xóm chùa này tui thấy buồn quá.
-Sao hôm nay tâm trạng ông lại thăng hoa thế chứ?
-Đâu có. Tại tui buồn vì phải xa nơi này, đặc biệt là xa người tui có cảm tình - Tùng ngập ngừng từng chữ mới nói hết câu.
-Wây wây! Có người yêu rồi cơ đấy.Thích nhỉ. Thảo nào ...tự nhiên hỏi tui biết yêu chưa. Tui vui lây cho ông đấy.
-Nhưng....
-Nhưng sao? Nói tui nghe đi! Tui chưa được nghe chuyện này bao giờ.
-Tui yêu người đó. Nhưng không biết người đó có yêu tui không nữa.
-Ai thế? Sao ông biết người đó không yêu ông? - Hắn im re. Hai đứa ngồi thêm một lúc nữa mà chẳng nói được câu nào.Tui đang định quay sang nói với hắn thì hắn đã quay sang nhìn tui từ lúc nào mà im lặng!
-Thôi. Tui với bà về đi...- Tui gật đầu. Hai đứa rời "khu tập kích" về nhà. Đường xóm chùa hôm nay vắng tanh vắng ngắt. Tui khoác vai Tùng như mọi bữa tui vẫn thường làm.Đến ngõ,Tùng chạy vào nhà mà chẳng nói tui một tiếng nào.Tui rảo bước nhanh về nhà..Bỗng tiếng Tùng từ trên ban công vọng sang:
-Như! Người mà tui kể lúc nãy bà cũng biết đó.- Nói rồi hắn ngủm luôn xuống nhà để tui với một dấu chấm hỏi to lơ lửng.
Đêm đó tui không sao chợp mắt, tui cố gắng nhưng không thể nào nghĩ ra cái tên ấy trong khoảnh khắc...Chuyện của hắn thật kì cục.Tui nghĩ vậy rồi không thèm quan tâm tới nữa.
Hôm hắn lên đường nhập học, tui ra đón xe cùng hắn, hắn huyên thuyên đủ chuyện. Nhất là kỉ niệm"ê mông"của tui. Hắn bảo hắn viết trong nhật ký chuyện này vào trang nhật ký của hắn rồi. Tui mặc kệ (dù không thích lắm), cứ coi đó là một kỉ niệm vậy thôi.Xe đến. Hắn lưu luyến chưa muôn lên xe, tui cố giục lắm hắn mới chịu. Xe chuyển bánh được một đoạn cũng là lúc tui chuẩn bị quay về. Bỗng chiếc xe dừng lại, hắn ngó đầu ra phía cửa hét lớn về phía tui:
-Như! Người mà tui kể chính là bà đó.....Tui chưa kịp phản ứng gì thì hắn đã đi xa tít. Tui cố nén lại thêm chút nữa. Bỗng nhiên tui thấy mình thật khờ.Tui cười mỉm một mình.Trong đầu tui chứa bao nhiêu câu hỏi chưa viết lên lời...
Thật ra tui cũng đã....cảm hắn…
Song Ninh