Mở ra, thấy một tép sing gum. Và bàn trên, gương mặt thằng T ngoảnh xuống, cười cười. Theo phản xạ...tự nhiên của con gái, tui xé tép sing gum, bỏ vô miệng, nhai như...nhai trầu. Khi “miếng trầu” đã hết ngọt, tui vẫn...chưa làm được bài, bèn nảy ra một ý nghĩ...vĩ đại. Tui xé mẩu giấy, ghi mấy chữ: ĐỒ NGU NHƯ BÒ, kẹp theo miếng sing gum đã...nhão nhẹt, cẩn thận gói lại và nhắm lên phía thằng T...Vèo... Mẩu giấy mang thông điệp...nguyền rủa lượn một đường cong cong trong không khí rồi đáp xuống ngay...gần chỗ cô giáo ngồi! Lập tức, cô giáo đưa tay lượm luôn. Mặt tui tái ngắt, tay chân tê
bại. Tui vội vàng đứng dậy, lưỡi trộn đầy miệng: Cô cô... cô đừng... mở ra! Nhưng có lẽ, trong suy nghĩ của cô, đây là “phao” tụi tui liệng cho nhau, chớ đâu phải cái “thông điệp” chết người kia, nên cô... cứ mở. Và mở xong, mặt cô cũng...tái ngắt.
May mắn cho tôi, cô đã vô cùng nhân ái khi chỉ ghi lí do: Làm việc riêng trong lớp, ở sổ đầu bài, nếu không chắc tui hổng...ngu như bò, cũng bò ra vì ngu! Đúng là...ngu như mình, từ nay xin chừa vĩnh viễn tật liệng bậy trong lớp!
PHƯƠNG QUỲNH (Kiên Giang)