Từ khi biết anh yêu và kết hôn với Hugolina, lòng em tan nát y như... Hugo bị trái cầu gai cán trúng người vậy. Thế là em quyết định cưỡi đà điểu bỏ đi thật xa! Khổ nỗi xưa nay em vốn quen ngồi Dylan, A @... cho người khác chở, nay con đà điểu cứ chạy xiên xiên ẹo ẹo, em không điều khiển nổi, thế là cả người lẫn đà điểu ủi trúng một con khỉ đang đánh đu toòng teng giữa đường! Khốn khổ thay cho em, đã té đau, vậy mà con khỉ không đỡ em dậy, nó còn xông tới... lột của em cái quần! May em vớ được một cái thùng gỗ, cứ thế luồn vô che đỡ mà chạy thoát được!
Không cưỡi đà điểu nữa, em quyết định lên một chiếc xe goòng, chạy tuốt vô lòng đất, hòng trốn thoát hình bóng anh. Sau khi vượt qua bao sóng gió : cây đập vô đầu, sét đánh trúng đường ray khiến xe suýt lật, em lại gặp 3 con khỉ. Chúng chạy xe song song với xe em. Mà không giống trong “Vui cùng Hugo” đâu, 3 con khỉ này không xô lật xe em mà chúng quay qua... khen em đẹp gái! Phụ nữ mà, nghe ai khen hổng thích, cho dù người khen có là... khỉ, hơn nữa chúng còn ngồi... xế hộp, thế là em mê tít! Mấy con khỉ dẫn em vào... chiếc gương ma quái, cho em liền một lúc mấy trăm... viên kim cương. Em đang sung sướng ngất ngây thì cuối đường bỗng hiện ra một cái gương. Là con gái, ai hổng thích soi gương? Em ào ào chạy tới, chỉ nghe một cái “binh”! Em ngất xỉu liền tại chỗ. Khi tỉnh dậy, em thấy mình đang đánh đu vắt vẻo trên một cái cây, cạnh em có mấy con báo, lại có cả bông hoa ăn thịt người. Em nghe một con chim bay ngang nói : Hãy ráng trèo lên cái cây này, Hugo đang đợi cô trên đỉnh ngọn cây! Em hối hả làm theo, khi lên đến ngọn cây, em chẳng thấy anh đâu cả. Em ngồi... chửi anh thậm tệ, tại sao anh lại cho mình leo cây như thế này chứ hả ?!
Em nhìn ra xung quanh, phát hiện một sợi dây nối từ đỉnh ngọn cây qua một ngọn núi gần đó. Em bèn đu sợi dây tuột một cái ào. Em tuột quá nhanh, nghe gió ù ù bên tai. Quá hốt hoảng, em la lớn : Hugo cứu em! Bỗng em nghe một tiếng thét: Mày làm gì mà la dữ vậy ? Sáng bảnh mắt rồi, dậy đi! Em mở mắt ra, má em đang đứng ở đầu giường! Thì ra là một giấc mơ!
Sau khi quất một lèo 2 tô bún bò, em về ngồi viết thư gửi đến anh đây! Khi nhận thư, anh nhớ hồi âm cho em nha! Yêu anh mãn kiếp - Sinla của anh!
LÊ YẾN (Thủ Đức)
ĐIỀU QUÁI GỞ MUỐN KHÓC
NGẪM MỘT HỒI THẤY ĐÚNG
Hè tôi về nhà ông bác ở quê chơi. Sáng ấy, đang ở nhà một mình thì có ông bạn của ông anh ghé thăm. Chẳng hiểu sao, hai bên bày chuyện chọc nhau, rồi đi đến... đánh nhau, tất nhiên là đánh giỡn. Vì là con gái, nên tôi... phải tấn công (!). Tôi tung ra đủ các thứ đòn, cào cấu, đấm đá... về phía đối thủ, nhưng ổng né rất tài và không hề phản công lại miếng nào. Sau một hồi, mệt bở hơi tai, đôi bên đình chiến. Chừng hơi thở đã trở lại bình thường, tôi quay qua ông anh, lại hiện nguyên hình là một nàng con gái yểu điệu. Tôi thẽ thọt: “Hồi nãy sao em đánh anh dữ dội vậy mà không thấy anh phản đòn lại em?”. Ông anh tự nhiên đỏ bừng mặt, giọng ngập ngừng: “Thì... thì... em là con gái, nếu đấm em, anh biết đấm... vào chỗ nào?!”. Tôi ngớ người ngồi ngẫm 30 giây rồi cắm đầu chạy thục mạng! Quê không để đâu cho hết!
TRẦN THỊ NGOAN (Hải Phòng)