Không phải lo
Một chiếc máy bay gặp sự cố hỏng cả hai động cơ giữa không trung. Mọi người hốt hoảng, bỗng viên phi công chính xuất hiện, lưng mang dù.
Phi công: Quí vị không có gì phải lo, tôi sẽ đi tìm người đến giúp, các vị cứ ở đây chờ, tôi sẽ trở lại ngay !
V.Cơ (Sóc Trăng)
Lấy điểm
Cô nhân viên trẻ ngày đầu đi làm ở một công ti. Thấy ông trưởng phòng từ xa bước tới, cô giả vờ nhấc điện thoại lên nói lia lịa làm như đang tiếp chuyện khách hàng để “lấy điểm” với sếp. Ông trưởng phòng bước đến, kiên nhẫn chờ cô ta đặt ống nghe xuống rồi ôn tồn bảo :
- Chừng nào nhân viên công ti điện thoại đến thay cái điện thoại hỏng này cô nhớ gọi cho tôi nhé !
Kim Uyên (Đồng Nai)
Hội những người trốn viện
Chơi luôn !
Ba anh chàng trốn viện rủ nhau đi ăn phở. Một chàng đề nghị : Bây giờ tao tung đồng xu lên, nếu nó xấp thì thằng An trả, ngửa thì thằng Tâm trả. Còn nếu nó cứ lơ lửng trong không khí thì tao bao hết, chịu hôn ?
Hai chàng kia gật đầu cái rụp !
Quốc Bảo (Huế)
Đồng ý
- A lô, mai đi nhậu nhé !
- Ừ, ở đâu ?
- Không quan trọng, đâu cũng được !
- OK, mấy giờ.
- Không quan trọng.
- Đồng ý, mai nhé.
Anh Tuấn(TP.HCM)
Lời tỏ tình mùa... đậu
Tình thư viết trong nước... miếng
Hương ơi, mỗi buổi sáng đến lớp nhìn Hương là lòng tui đau thắt. Nỗi đau ấy kéo dài suốt 1 tiếng đồng hồ, chỉ đến khi Hương vò cái gói, quăng đại xuống nền lớp, cảm giác dày vò trong tui mới chịu tan đi ! Tại sao Hương có thể lạnh lùng, tàn nhẫn đến vậy ?
Sau một thời gian đằng đẵng cầm lòng, cuối cùng hạnh phúc cũng đã đến với tui ! Sáng nay, khi Hương vừa kịp đặt đồ xuống bàn, có người bất chợt kêu, thế là Hương ra khỏi lớp. Trong một tích tắc của sao băng, tui đã phóng về phía bàn Hương, mặc cho đầu gối va vô cạnh bàn đau thấu óc ! Tui đã kịp... nhón một miếng thịt gà trong cái gói Hương giấu vội dưới hộc bàn. Hương thấy không, tui đã chẳng ngại ngần chia sẻ cùng Hương những hiểm họa khôn lường trong cuộc sống, cụ thể ở đây là... virus H5N1 tiềm ẩn trong gói xôi gà !
Hương vẫn thường hỏi tui về một điều bí mật, tại sao cứ 8 giờ sáng là ngực áo tui bị ướt ? Hôm nay, tui xin xé màn bí mật bao phủ suốt bây lâu nay, bằng cách trả lời câu hỏi ấy. Đúng, cứ mỗi sáng ngồi bên này, chò chõ dòm qua cảnh tượng Hương ngồi nhâm nhi đồ ăn bên ấy, dòng lệ... miệng của tôi không khỏi thổn thức, trào tuôn ! Mồm tui đã... khóc vì Hương đó !
Hương ơi, sau khi đọc lá thư này, xin Hương hãy làm theo lời thỉnh cầu của tui : Sáng sáng, nếu muốn ăn gì, xin đừng đem đồ ăn vô lớp ! Hương hãy xét xử nó ngay tại hiện trường quán xá ! Để giấc mộng lòng tui không còn phải cào xé khôn nguôi !
Người ngồi bàn bên.
Thúy Hằng (Ban Mê Thuột)