VỀ THÔI
Ông bác sĩ nhi khoa có tật “nhiều chuyện”. Một hôm, có ba bà mẹ dắt con đến khám tại phòng mạch của ông ta.
BS: Cháu tên gì?
Mẹ 1: Dạ, cháu tên Mai.
BS: Tôi đoán hồi mới sinh cháu, chị rất thích hoa Mai phải không?
BS: Còn cháu đây tên gì?
Mẹ 2: Dạ, cháu tên Hồng ạ!
BS: Rồi, hồi còn con gái chị rất thích hoa Hồng phải không?
Bà mẹ thứ ba nghe vậy lật đật đứng lên kéo đứa con trai về: “Về thôi, Cu ạ!”.
THANH TÂM (Long An)
AI DƠ NHẤT?
Tại cuộc thi “Ai dơ nhất?”, hai thí sinh được mời lên sân khấu thi tài. Thí sinh thứ nhất phun nước bọt phèo phèo xuống sàn, thí sinh thứ hai đứng im chẳng làm gì cả. Ban giám khảo thắc mắc thì anh ta giải thích: “Tôi đang cố nuốt nước bọt”. Kết quả, thí sinh thứ hai đoạt chức vô địch!
THÀNH THẮNG (Vĩnh Phước)
CHUYỂN BẠI THÀNH THẮNG
Đội nhà đang bị dẫn 5-0, hai cổ động viên lo lắng.
CĐV1: Mày có kế sách gì để chuyển bại thành thắng không?
CĐV2: Có, bọn mình chuyển sang cổ vũ cho đội bạn đi!
ĐỨC ÂN (Long An)
CHỊU HẾT NỔI!
Một tên trộm giữa đêm đột nhập vào nhà nọ quơ đồ. Trời gần sáng, chủ nhà thức dậy nên hắn đành “chém vè” dưới đi văng. Không ngờ đó là phòng chơi nhạc của gia đình. Đầu tiên ông bố chơi kèn, rồi bà mẹ chơi piano, đến cô chị chơi violon, cuối cùng là thằng nhóc chơi trống. Chịu hết nổi tên trộm bò ra hét lên: “Báo cảnh sát đi, tôi hết chịu nổi rồi!”.
TUYẾT TRINH (An Giang)
CHIỀU SÂU
Tổng biên tập gọi một phóng viên tập sự.
TBT: Cậu toàn viết ba cái tào lao, cố tìm đề tài gì có chiều sâu hơn xem!
Năm ngày sau, Tổng biên tập nhận được cú điện thoại của đội cứu hộ vùng núi: “Có phải anh X là phóng viên báo các ông không? Anh ta làm quái gì dưới cái hang sâu 1.000 mét này vậy?”.
MINH TUẤN (TP. HCM)
TRÁI MẬN CHÍN
MR1: Ê, sao hàng tiền đạo của mày trống mấy cái vậy?
MR2 (nhăn nhó): Tao cắn một trái mận.
MR1: Trời, mận gì mà cứng dữ vậy?
MR2: Tao lỡ ghẹo một nàng: “Em là trái mận chín khiến anh muốn cắn vào em một cái!”.
MR1 (thở dài): Hiểu rồi !
CÔNG VINH (TP. HCM)
SỞ THÚ CƯỜI
CHẲNG THÍCH ĐÂU!
Vịt con : Sao dòng họ nhà mình chẳng thấy ai làm phát thanh viên vậy mẹ?
Vịt mẹ : Vì chẳng có ai thích nghe “tin vịt” cả.
Vịt con : Thật là đáng tiếc!
NGỌC ANH (Thủ Đức)