Mẹ hỏi, chừng nào cần, tui nói, thứ năm. Mẹ thở ra, thứ bảy mới có, tui gật. Tui biết tính mẹ, bao giờ cũng phải nói trước hai ngày, trừ đi là vừa khin.
Chuông ba giờ chiều thứ bảy đổ 15 phát. Tui xách xe ra ngõ, đi cứ phải nương nương vì... cái quần anh Hai rộng quá, nịt mấy cũng vẫn lùng bùng ? Tức quá, tui quay lên phòng, cứ bận quần mình cho chắc, lỡ đâu nhỏ mời... khiêu vũ thì toi! Đường từ nhà tui lên nhà nhỏ bằng từ... Hà Nội lên SaPa, mặt đường đầy "gò vấp", bụi bay vèo vèo như... sương muối. Cách nhà nhỏ 100 mét, tui nhìn thấy một cái "gíp sóp". Tui biết nó từ lâu rồi, định bụng phải đến đó mới mua quà lưu niệm cho chắc ăn, bởi mua từ ở nhà, chở lên rất cồng kềnh, lỡ bể một cái là tiêu.
Tui ghé "gíp sóp" lựa quà xong, kêu tính tiền. Thọc tay vô túi mới tá hỏa tam tinh, mấy trăm ngàn má đưa đã... nằm trong cái quần anh Hai treo ở nhà! Mặt tui tái ngắt như... miếng huyết luộc. Nhìn đồng hồ đã đúng giờ sinh nhật nhỏ, giờ lê về nhà, quay lại, chắc... rửa chén? Đang lúc trời đất quay mòng, tui bỗng nhìn thấy một con thiên nga bằng thủy tinh, rất đẹp nằm trong... cái giỏ rác bên hè phố, ngay trước cửa tiệm. Có lẽ tiệm làm bể nên bỏ ra đây. Cái khó ló cái khôn, tui nghĩ bụng, cứ... hốt con thiên nga này, bỏ vô hộp, đem lên tặng nhỏ, coi như không biết gì. Nếu nhỏ mở ra thấy bể cũng hổng biết ai làm bể! Thế là nhìn trước ngó sau, tui hốt con thiên nga, đem trở vô tiệm, kêu... gói quà. Tiền gói 2000, tui... cười, nói xin thiếu ? Chủ tiệm đành chịu, hổng lẽ lột ra ?!
Tui ung dung bỏ món quà của mình vô đống quà bè bạn tặng nhỏ. Buổi tiệc trôi qua bình an!
Sáng hôm sau lên lớp, tui gồng cứng người, hồi hộp khi thấy bóng nhỏ từ xa. Quả đúng là nhỏ đang tiến lại phía tui. Một cái nhíu mày : Bữa qua ấy tặng mình con thiên nga bằng thủy tinh đúng hôn ? - Ừ ! - Nó bị bể mất rồi ! - Cái gì, lúc tui mua còn nguyên con mà? Có lẽ khi để trong đống quà, mấy đứa đụng vô mới bể! - Có chắc vậy hông? - Tui... tui... tui thề có Hà Bá trên... mái nhà, chắc chắn là như vậy! Nhỏ thở dài: Nếu nguyên con, khi bể mảnh vỡ vẫn nằm trong cái hộp. Vậy mà tui kêu thằng em lấy keo gắn lại, nó tìm hoài mà vẫn hổng thấy con thiên nga có hai cái cánh ? Không lẽ... chuột ăn?
Nhìn dáng nhỏ ngúc ngoắc bỏ đi, tui thấy trời ụp xuống đầu! Quả là lúc ấy quá vội rinh con thiên nga từ giỏ rác, tui đã lượm thiếu hai cái cánh!
NGỌC TRỌNG (Long An)
Bài dự thi Viết tiểu phẩm hài do Nhí Nhố tổ chức